XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2738 lượt.

của bên kia cùng về để lấy lời khai".
Trong lúc mọi người nói chuyện, đã có viên cảnh sát ra điều khiển giao thông cho dòng xe chạy, trật tự được lập lại.
Lén liếc thấy sắc mặt Ba Tư Cần đã dịu hơn một chút trong lòng Hắc Tử thầm than hỏng rồi. Làm việc với Uông Kiến Bình nhiều năm, Hắc Tử sớm hiểu rõ thói quen làm việc của ông ta và cái kiểu lấp liếm một tay che hết càn khôn ấy nữa. Đằng sau vẻ đạo mạo đàng hoàng kia không biết đang ẩn giấu âm mưu gì.
Đứng trước mấy vị lãnh đạo, Hắc Tử không có tư cách để chất vấn, chỉ "vâng" một tiếng rồi quay người, khẽ dặn dò lão Lương, "Ghi hết biển số xe của những chiếc còn lại, sau này dùng làm chứng".
Lão Lương gật đầu, cũng không hỏi nhiều, vội vàng đi làm ngay.
Sau một hồi, con đường hai làn đã được lưu thông. Ba Tư Cần chầm chậm gật đầu, coi như khẳng định kết quả xử lý của họ, rồi nói: "Về thành phố mở cuộc họp thường vụ gấp, tôi muốn nghe báo cáo chi tiết của các anh về việc đối phó với hiện trạng trị an ở Vấn Sơn".
Phần kính trước chiếc xe số 1 của tỉnh ủy đã bị vỡ nát, đành để lại đây chờ xe tới kéo về. Mọi người cung kính đưa Ba Tư Cần lên ngồi ở vị trí của Ngụy Kiệt, sau đó quay sang nhìn nhau, mỗi một vẻ mặt tự về xe mình.
Người đứng đầu thành phố Vấn Sơn là Ngụy Kiệt. Lên chiếc xe khác, ông ta nhắm chặt mắt lại, trong lòng nghĩ ra trăm mưu ngàn kế để đối phó.
Từ khi lên nhậm chức, Ba Tư Cần làm rất gắt gao không chừa cho ai con đường sống nào. Đầu tiên là chèn ép tới mức Bí thư Cao phải lùi về tuyến hai, rồi lại mượn cớ chỉnh đốn nguồn tài nguyên khoáng sản mà hất mũ của không biết bao nhiêu vị quan chức khác, ra sức tạo dựng uy tín, giúp bản thân đứng vững.
Tác phong làm việc mạnh mẽ và kiên quyết, khiến một người đa mưu túc trí như Ngụy Kiệt khi đối phó cũng phải thận trọng tựa bước trên băng mỏng, run lẩy bẩy.
Gần đây, cấp trên có ý muốn đưa Ngụy Kiệt vào thành ủy Nguyên Châu, thăng thêm một cấp, nhưng đã bị Ba Tư Cần ném lại. Lý do là thị trưởng mới cần được một người có kinh nghiệm phong phú trong việc quản lý dẫn dắt. Thực tế thì Ba Tư Cần muốn ngồi nhìn Ngụy Kiệt và người ta tranh giành, còn mình làm ngư ông đắc lợi. Ba Tư Cần thủ đoạn cứng rắn, dù Phó chủ tịch Thường vụ tỉnh Lương Phúc Nghị, thông gia nhà Ngụy Kiệt rất ủng hộ ông ta vào vị trí ấy, nhưng cuối cùng cũng chỉ biết thở dài ngao ngán.
Ba Tư Cần vốn muốn xiên Ngụy Kiệt rồi đưa lên giàn lửa nướng, giờ thêm chuyện trạm kiểm tra này, càng khiến mọi việc thuận lợi hơn. Nếu Ngụy Kiệt không xử lý cẩn thận, hậu quả sẽ khôn lường.
Nghĩ như thế Ngụy Kiệt bóp trán, bất giác thở dài nặng nề. Không làm gì được nữa, cũng đành từ bỏ thôi.
Hắc Tử đứng ở đầu đường Tầm Phong Sơn, lẳng lặng nhìn theo đám lãnh đạo xa dần, sau đó mới bấm di động, thở dài nói: "Huynh đệ, việc đã lo liệu xong, đáng tiếc hiệu quả không lý tưởng lắm, giống hệt tình huống xấu nhất mà cậu dự liệu. Bí thư Ba bị bọn họ làm trò đưa đi rồi, giờ quay về thành phố chuẩn bị mở cuộc họp thường vụ. Mình đang ở hiện trường, theo ý của Uông Kiến Bình, giải người của cả hai bên về cục để thẩm vấn".
Ở đầu dây bên kia, mu bàn tay Khương Thượng Nghiêu đỡ trán, nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu, rồi kiên định nói: "Ba Tư Cần rất giỏi dùng thủ đoạn, hiểu ngọn ngành. Nếu ông ta có ý điều tra thì không thể không tìm ra Nhiếp Nhị được. Đừng lo, cứ đợi xem. Ngoài ra, khi thẩm vấn cậu phải chú ý một chút, những gì bọn chúng khai không thể bỏ qua, moi được bao nhiều thì moi, cần kiên trì thì nhất định phải kiên trì".






Hắc Tử hiểu câu "Cứ đợi xem" đã như muốn bảo mình đợi kết quả của cuộc họp thường vụ. Lúc này, những gì cần làm đã làm rồi, đành phải chờ thôi. "Việc đó không cần nhắc, mọi thủ đoạn lấy lời khai lần này mình sẽ dùng bằng hết, không tin không moi được gì. Đợi tin của mình!"
Lưu Đại Lỗi vẫn luôn mặt mày tươi cười, vuốt vuốt cánh tay, than thở vì mình không được tận mắt chứng kiến vụ ồn ào ở hiện trường. Cậu ta đang nửa nằm nửa ngồi, rất lâu sau mới buột miệng chửi thề: "Mẹ kiếp, chẳng ra cái khỉ gì! Đại lưu manh, đại khốn nạn bị người đời oán thán chửi rủa mà vẫn cần chúng ta bỏ công bỏ sức ra để xử lý, dốc hết sức cuối cùng chưa chắc đã đạt được kết quả!".
Nghiêm Quan liếc mắt cảnh cáo cậu ta một cái, tiếp tục trầm tư. Khương Thượng Nghiêu châm điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, sau đó bấm di động, "Quang Diệu, thư đã gửi đi chưa?".
Quang Diệu làm việc bao giờ cũng khiến người ta yên tâm, việc giao cho anh ta ngày hôm qua, hôm nay đã làm xong. Nghe báo cáo, Khương Thượng Nghiêu vui vẻ, tâm trạng đang bị đè nén cũng nhẹ đi vài phần, cười nói: "Thế thì tốt, hết lần này tới lần khác, thứ chúng ta cần chính là khí thế và thời cơ này. Muộn chút tới ăn cơm nhé".
Lưu Đại Lỗi và Nghiêm Quan quay sang nhìn nhau, rồi lại cùng nhìn Vương Bá Long. Vương Bá Long cũng vẻ mặt băn khoăn ấy. Cả ba đều không biết Khương Thượng Nghiêu đang sắp xếp chuyện gì.
"Mẹ, có gì to tát đâu, mẹ vội gì chứ." Khương Phượng Anh cố tỏ vẻ bình thản.
Thế