XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2742 lượt.

lợi nhìn quanh toàn cảnh hiện trường, rồi lập tức quay về phía đội, đọc tên số hiệu và phân công nhiệm vụ. Mấy giây sau, hơn mười cảnh sát trên bốn chiếc xe chia nhau tỏa đi, truy bắt những kẻ đang bỏ chạy tán loạn kia. Hành động nhanh nhẹn, chỉ nhìn đã biết được huấn luyện rất nghiêm khắc.
Người dẫn đầu nhóm cảnh sát liếc mắt lại, khóe miệng Tiểu Tiêu nhếch lên mỉm cười tán thưởng. Cùng trong ngành công an, nhìn vẻ quyết đoán và rõ ràng khi người đó phân công nhiệm vụ, anh ta biết ngay là người trong nghề.
Bốn mắt chạm nhau, đối phương cũng cảm nhận được "hơi" của đồng loại qua bộ quần áo thường phục trên người Tiểu Tiêu. Rồi nhìn Ba Tư Cần với vẻ uy nghiêm ngay bên cạnh, người đó lập tức chỉnh lại mũ áo, sải bước tới gần, dừng trước Ba Tư Cần khoảng hai bước chân. Sau khi thi hành quân lễ, anh ta báo cáo rành mạch: "Thủ trưởng, đội trưởng đại đội trị an thuộc Cục Công an thành phố Vấn Sơn, khu giám sát cấp hai, số hiệu 303xxx xin báo cáo! Đội Nhất Trung đại đội trị an của thành phố sau khi nhận được tin báo lập tức tới ngay hiện trường, trước mắt bước đầu đã khống chế được hiện trường!".
Lời này của anh ta hoàn toàn chính xác, Ba Tư Cần quan sát động tĩnh xung quanh, về cơ bản đã bắt được những kẻ bỏ chạy rất nhanh gọn. Ông tán thưởng gật đầu, nói: "Đồng chí, xuất quân rất nhanh, biểu hiện rất tốt. Nhưng..."
Ngay sau tiếng "nhưng", Ba Tư Cần sa sầm sắc mặt nghiêm trang nhìn về phía xa. Tiếng còi cảnh sát vẫn vang lên lanh lảnh, một lúc sau, đội xe xuất hiện trong tầm mắt, rất nhanh đi tới nơi.
Sau khi lần lượt xuống xe, đám người ấy nhìn về phía này, rồi lục tục kéo đến. Đi đầu là một người cao gầy, ngũ quan thanh tú, vội vội vàng vàng bước lên, vẻ mặt kinh ngạc, đầy kính nể, mở miệng gọi: "Bí thư...".
Dưới chiếc mũ cảnh sát, đôi mắt Hắc Tử nheo lại, nhận ra đây chính là bố của Ngụy Hoài Nguyên, bí thư thành ủy thành phố Vấn Sơn - Ngụy Kiệt. Ngay sau đó, một người mặc cảnh phục bước tới, là cấp trên của Hắc Tử, Cục trưởng Cục Công an Uông Kiến Bình.
Bình thường dù coi thường Uông Kiến Bình đến đâu, thì lúc này Hắc Tử cũng không thể thất lễ. Anh ta chào từng người một. Ánh mắt Uông Kiến Bình khinh bỉ liếc tới, xua xua tay, tiến lên trước một bước đứng cạnh Ngụy Kiệt, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi rịn đầy hai bên thái dương, nói: "Bí thư, tôi là Uông Kiến Bình, ủy viên ủy ban luật pháp kiêm cục trưởng Cục Công an thành phố Vấn Sơn. Chúng tôi đã sơ suất, không làm hết sức mình... Tôi sẽ kiểm điểm, kiểm điểm nghiêm khắc!”.
Uông Kiến Bình đã lăn lộn trong chốn quan trường khá lâu, vừa đến liền tự phê bình, thái độ nhũn nhặn khiêm nhường, lãnh đạo dù tức giận hằm hằm thì cũng chẳng tiện trách mắng thêm.
Có điều hình như hôm nay không được hiệu quả cho lắm. Ba Tư Cần vẫn sầm mặt, hỷ nộ khó phân. Đối với hành động tự phê bình của Uông Kiến Bình, ông không nói lời nào, ánh mắt quét quanh hiện trường, có lẽ đang đánh giá năng lực chấp pháp của hệ thống ngành công an ở Vấn Sơn.
Uông Kiến Bình khom người, cúi đầu liếc mắt sang Ngụy Kiệt tỏ ý không hiểu.
Lúc này, đám người của trạm kiểm tra, ngoài tên bị Tiểu Tiêu cho một phát súng nằm lăn dưới đất kia, những kẻ khác lần lượt bị bắt đưa về hiện trường, bị còng số tám còng vào cửa mấy chiếc xe tải. Có cảnh sát đứng canh bên cạnh, chờ cấp trên ra lệnh.
Ba Tư Cần hai mày nhíu chặt, quay sang nhìn Ngụy Kiệt, Uông Kiến Bình và mười mấy cán bộ lãnh đạo của Vấn Sơn, giọng điệu nghiêm khắc: "Việc kiểm điểm để sau hãy nói, giờ phải giải quyết vấn đề trước mắt đã. Tất cả những kẻ phạm pháp và tình nghi không được để lọt lưới kẻ nào! Những loại hình tội phạm thế này làm đảo lộn trị an xã hội, gây tổn thất cho an toàn của nhân dân và tài sản, tác động xấu tới những phần tử tội phạm, lưu manh, thế lực ác".
Vừa nghe thấy cụm từ "Thế lực ác", Ngụy Kiệt cùng đám người kia đột nhiên mồ hôi ròng ròng. Đây nhất định không phải việc đấu đá đơn giản giữa đám giang hồ lưu manh bình thường, mà là phạm tội có tổ chức, hậu quả gây ra và thủ đoạn chính trị đều vô cùng nghiêm trọng.
Ngụy Kiệt nhũn nhặn nói: "Chỉ thị của bí thư nhất định chúng tôi sẽ chấp hành, chỉ là... có phải nên về thành phố trước không? Việc ở đây cứ giao cho họ xử lý?".
Ánh mắt thâm trầm của Ba Tư Cần quét tới, tim Ngụy Kiệt đập loạn, khóe mắt liếc về phía Uông Kiến Bình, ra hiệu.
Uông Kiến Bình Iĩnh hội ngay, nhưng chỉ dám thầm cắn răng. Khi đến đây, ông ta đã được báo tình hình chi tiết nhưng thực sự không hiểu tại sao Ba Tư Cần lại đột nhiên lặng lẽ tới Vấn Sơn, mà còn đụng ngay mạng lưới lớn này.
Nhìn tình hình có lẽ Bí thư Ba muốn làm thật rồi, dù có định ngăn cản, ông ta cũng không thể.
Để một băng nhóm tội phạm như thế xuất hiện trên địa bàn, đây là sơ suất lớn trong công việc của ông ta. Đầu tiên là định nghĩa bọn chúng thành lập tổ chức tội phạm, sau đó sẽ truy tới trách nhiệm của cục trưởng Cục Công an. Uông Kiến Bình nhanh trí, lập tức tỏ ra công chính nghiêm minh, thái độ quyết đoán chỉ thị cho Hắc Tử: "Đưa toàn bộ những kẻ tình nghi về cục, ngoài ra mời người