Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Hồ Tiểu Muội

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

điện thoại nghe bài “Cuộc sống như hoa mùa hạ” của Phác Thụ, âm thanh du dương vang vọng khắp vườn trường, réo rắt ngân nga mãi không thôi.
Không rõ đã vùi sâu vào giấc ngủ trong đêm đen bao lâu
Cũng không rõ phải khó khăn nhường nào mới có thể mở được đôi mắt
Tôi từ phương xa chạy tới, trùng hợp, em cũng ở đây
Si mê, lưu luyến nhân gian, tôi vì em mà cuồng dã
Tôi là ánh sáng chói lóa trong chốc lát
Là ngọn lửa bùng cháy lướt qua trời đêm
Tôi vì em mà bảo vệ, bất chấp tất cả
Tôi đem bụi tàn, vĩnh viễn khiến nó biến mất.
Tôi ở nơi đây
Chỉ ở nơi đây
Bóng dáng uyển chuyển nhẹ lướt qua
Nhưng lại xán lạn như hoa mùa hạ
Đây là thế giới vô cùng đẹp đẽ mà đầy căm hận
Chúng ta cứ như vậy, ôm ấp, cười đùa, rơi lệ
Tôi từ nơi xa chạy tới, đứng cạnh em
Si mê, lưu luyến nhân gian, tôi vì em mà cuồng dã
*****
Một tuần sau, cuộc thi đấu bóng đá cũng bắt đầu.
Tiểu Hạ mặc bộ đồ thể thao màu đen đứng trên khán đài cùng với đám sinh viên tràn ngập khí thế gào thét cổ vũ cho đội mình. Tuy đội hình ra sân không phải là mạnh nhất, nhưng đội cổ vũ lại toàn là mĩ nữ đứng cổ vũ hết mình, nên đội bóng của khoa đã nghiễm nhiên trở thành đội hình hoành tráng nhất.
Các nữ sinh đều mặc đồ thể thao, cổ vũ nhiệt tình cho nam sinh khoa mình, tuy không trang điểm nhưng mặt mày lại vô cùng rạng rỡ tươi tắn, khiến Tiểu Hạ cảm thấy tủi thân vô cùng.
Trên khán đài, ngoài sinh viên năm thứ nhất ra, còn có rất nhiều nữ sinh năm ba, năm tư đến cổ vũ, ai ai cũng đều trang điểm rất xinh đẹp. Ánh mắt của họ, không hề nghi ngờ, đều đổ dồn về thân hình cao lớn vận bộ thể thao trắng phau đang chạy trên sân, không ngớt bàn luận về anh chàng “ngoại viện” tuấn tú.
“Wa! Cố lên!”
Khi Nhược Phi sút bóng về khung thành, không chỉ nữ sinh khoa Anh ngữ mà nữ sinh khoa Kế toán cũng hò reo ầm ĩ, đám nam sinh chỉ còn nước bó tay nhìn họ. Tiểu Hạ cũng thấy vô cùng khâm phục sức sống tràn trề của các nữ sinh, khi cô đang cười thầm thì có người bỗng lên tiếng hỏi : “Cô ơi! Anh chàng đó là do cô mời tới à? Hai người quen biết nhau ạ?”
“Đương nhiên là quen rồi……..” Tiểu Hạ nói.
“Vậy, anh ấy có…….có bạn gái chưa cô?”
“Hình như là có rồi……….” Tiểu Hạ không chắc trả lời, lòng có chút buồn bực.
“A! Không phải chứ! Đau lòng quá!”
“Đẹp trai như vậy, có bạn gái rồi là chuyện thường mà! Haizzzzz! Chỉ trách chúng ta xuất hiện quá muộn thôi!”
“Cô ơi! Cô có quan hệ gì với anh ấy không? Cô có thích anh ấy không?”
“Thích cậu ta? Sao có thể chứ……sao có thể……”
*****
Nhược Phi bị thương
Tiểu Hạ nhìn Nhược Phi đang đổ mồ hôi nhễ nhại trên sân, tiếng nói càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng phiền muộn. Cô không hiểu tại sao mình lại vô cùng bận tâm khi nghe thấy người khác nói Nhược Phi đã có bạn gái, luôn có cảm giác như vật luôn thuộc về mình, nay bị người khác cướp mất vậy
Thẩm Nhược Phi…….
Cô rốt cuộc bị sao rồi?
Nhược Phi có bạn gái, tu tâm dưỡng tính là tâm nguyện bấy lâu nay của cô, sao khi biết cậu có bạn gái thì lòng lại chua xót, luôn cảm thấy như ai đó lấy đi mất một phần của mình như vậy? Rốt cuộc là tại sao?
Cô nghĩ đến Nhược Phi mà lòng rối bời, cũng chính lúc này, sân bóng bỗng loạn cả lên!
Các cầu thủ ngừng thi đấu, rất nhiều người bổ nhào ra sân, như có chuyện gì hệ trọng đang xảy ra vậy! Tiểu Hạ sực tỉnh, chỉ nhìn thấy Nhược Phi đột nhiên ngã xuống, đau đớn, ôm chặt lấy mắt cá chân.
Đầu cô trống rỗng, toàn thân mềm nhũn, mắt cay cay. Cô hoảng hốt chạy vào giữa đoàn người, hét lên : “THẨM NHƯỢC PHI! CẬU CÓ SAO KHÔNG?”
“Chị đến rồi…….”
Nhược Phi yếu ớt nhìn Tiểu Hạ mỉm cười, bờ môi trắng bệch, khiến Tiểu Hạ đau lòng suýt khóc. Nam sinh phạm lỗi không ngớt rối rít van xin, lo lắng tới sắp phát khóc, nhưng Tiểu Hạ lúc này không còn tâm trạng nào mà an ủi cậu ta. Cô trừng cho cậu ta một cái, kêu đám nam sinh đỡ Nhược Phi đến bệnh viện, thi đấu cũng kết thúc bất phân thắng bại.
*
“Bác sĩ…….là anh?”
Tại bệnh viện, Tiểu Hạ cùng Uông Dương không hẹn mà gặp. Khi nhìn thấy anh ta, đầu cô bỗng trống rỗng. Uông Dương sững người, liếc Nhược Phi một cái, sau đó nhìn Tiểu Hạ : “Tiểu Hạ, chuyện này là sao vậy?”
“Cậu ấy bị thương.” Cô khó xử trả lời.
“Yên tâm! Anh sẽ trị liệu cho cậu ấy!”
Uông Dương nói đoạn, nhẹ nhàng nắn cổ chân Nhược Phi, Nhược Phi vội co chân lại, chường ra vẻ khinh thường, cơ hồ vô cùng kinh tởm khi bị hắn ta chạm vào vậy.
Tuy không muốn nhìn thấy mặt Uông Dương, nhưng Nhược Phi giờ đang cần chữa trị vậy nên Tiểu Hạ không thể không dằn lòng xuống : “Nó bị thương, tâm trạng không tốt, anh đừng để ý đến nó.”
“Không sao! Nhìn chân cậu ta cử động được như vậy thì chắc là không bị gãy xương đâu, nhưng vì an toàn, chúng ta vẫn nên đi chụp X-quang.”
“Phan Tiểu Hạ, đổi bệnh viện khác! Tôi không muốn chữa trị ở đây!” Nhược Phi nhìn Uông Dương, lạnh lùng nói.
“Thẩm Nhược Phi, cậu đừng có ngang bướng nữa, cậu bị thương rồi, không thể ngoan ngoãn chút hay sao?”
“Nhưng khi nhìn thấy ai đó thì tôi lại cảm thấy ghê tởm!”


XtGem Forum catalog