Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
diễn của ca sĩ ấy, nên không đi thẳng tới quảng trường, mà cố gắng len sang hướng khác, cuối cùng, cũng thoát khỏi dòng người đông đúc đó. Cô dần dần bình tĩnh lại, thở dài rầu rĩ, hít thở bầu không khí trong lành, thậm chí còn có vẻ hưởng thụ nghịch cảnh một mình đi trong đêm như thế này!
Tiếng ca hát, tiếng hò hét từ từ lùi về phía sau, gió đêm hiu hiu thổi bên người, tuy không có hương vị tươi mát của mùa hè cũng chẳng có hương thơm ngòn ngọt của hoa cỏ, nhưng lại khiến cô bình tĩnh, lí trí hẳn lên.
Uông Dương……..
Nếu nói Uông Dương dối trá cô một lần, cô sẽ tin, nhưng nếu là lần thứ hai lần thứ ba thì sao? Cô đã không còn là cô bé chỉ biết chìm đắm si dại trong tình yêu, u mê tới đánh mất lí trí và cả năng lực phán đoán nhìn nhận. Nói dối quá nhiều rồi cũng có ngày bị phát hiện, cô đột nhiên không rõ, bản thân khi biết được chân tướng sự việc giống như thoát ra khỏi cơn mê có hạnh phúc hơn cả đời sống trong những lời bao biện dối trá, không bị tổn thương nữa hay không? Rốt cuộc là cô muốn cái nào đây?
“Chồng à! Vợ muốn ăn kẹo bông!”
“Được! Để chồng mua cho vợ!”
Tiểu Hạ bất giác bước tới đài phun nước.
Cô nhìn đôi vợ chồng trẻ đang hạnh phúc dắt nhau tới sạp hàng bán kẹo bông, bản thân cô cũng theo tiếng gọi của thức ăn, cùng họ đến chỗ ấy luôn!
Ông chủ sạp hàng béo béo trăng trắng đó cơ hồ chẳng để ý tới việc buôn bán hôm nay không sinh lời nhiều lắm, vẫn luôn mỉm cười niềm nở đón khách. Biển hiệu tuy có đề là có bán kẹo bông đủ loại màu sắc, và ông chủ cũng bảo đảm rằng sẽ tạo ra màu mà Tiểu Hạ thích, nhưng cô chỉ chọn kẹo bông trắng thuần khiết_______Vì, cô vô cùng hoài niệm cây kẹo bông trăng trắng giống như lúc bé cô đã từng ăn.
“Ngon quá…….Lại còn có vị của hồi ức nữa chứ!”
Vị ngọt của kẹo bông tan nhanh trên đầu lưỡi, giống như đang khiêu vũ theo một giai điệu ngọt ngào êm dịu vậy! Cô nhớ lúc nhỏ, kẹo bông chỉ mất có 5 xu, rất nhiều gia đình có thể chấp nhận mua được, cho nên, thời thơ ấu của bọn trẻ luôn gắn liền với kẹo bông. Trẻ con trong đại viện thường lấy kẹo bông ra đọ xem cái nào to hơn, cái nào trắng hơn, chỉ có Nhược Phi là chẳng bao giờ ăn thứ này, cậu luôn nhăn mặt nói nó quá ngọt!
*****
Đài phun nước
Haiz! Nghĩ kĩ lại thì tên nhóc Thẩm Nhược Phi đó từ nhỏ tới lớn lúc nào cũng vô cùng khó ưa! Tại sao chỉ trong chớp mắt thằng bé con bặm môi nhất quyết không chịu ăn kẹo đã biến thành một chàng trai trưởng thành, lại có bạn gái nhanh như vậy? Chu Cầm là một cô gái rất được, dì Vương Tuệ chắc chắn sẽ thích cô bé! Nếu tình cảm của hai đứa mà tiến triển thuận lợi, chắc hẳn sẽ sớm kết hôn sinh con thôi!………….Nhưng, hạnh phúc của cô thì đang ở nơi đâu đây?
Tiểu Hạ nghĩ mãi nghĩ mãi, bất giác bần thần. Trước mặt cô là một đài phun nước cỡ lớn, vì trời đang nhá nhem tối nên nước trong hồ đen mịt mùng, không trông thấy đáy. Buổi trình diễn chắc chắn đã bắt đầu rồi, cả khu vui chơi giải trí đang vang vọng tiếng hát cùng tiếng hò reo thoáng có thoảng không, còn nơi cô đứng cách xa quảng trường nhất, vậy nên, hiển nhiên trở thành nơi yên tĩnh nhất. Tiểu Hạ thẫn thờ nhìn vào mặt nước, không hiểu tại sao lại dấy lên cảm giác bi thương, một giọt nước mắt bất giác lăn dài trên má!
Uông Dương………
Tiểu Hạ còn nhớ, bảy năm trước, cô và Uông Dương đã từng tới khu vui chơi giải trí này. Tuy lúc đó vé vào cửa được giảm 50% cho sinh viên, song, vẫn cứ là một khoản chi phí khá lớn rồi! Ngày cô và Uông Dương tới đây, bầu trời vô cùng trong xanh, mỗi một trò chơi miễn phí tại nơi này đều có bóng dáng hoan hỉ vui đùa của hai người. Và cũng tại nơi đây, hai người đã hôn nhau…….
Nhưng, điều đáng tiếc nhất là cả hai đều không tìm thấy “hồ ước nguyện” theo tương truyền rất linh nghiệm. Sinh viên trường S đều kháo nhau rằng, tại khu vui chơi giải trí này có một “hồ ước nguyện” rất linh thiêng, chỉ cần đôi tình nhân nào ôm nhau khi đài phun bắt đầu phun nước thì sẽ được ở cạnh nhau trọn đời. Khi đó, hai người họ rất tin vào truyền thuyết này, nhưng, tìm cả một buổi, vẫn không thể tìm ra “hồ ước nguyện”, lúc ra về, cả hai đều vô cùng thất vọng.
Thực ra, giờ ngồi ngẫm lại, tất cả chỉ là mộng tưởng của thời thanh xuân thơ dại và chiêu câu khách của chủ nhân khu vui chơi giải trí này mà thôi! “Hồ ước nguyện” gì chứ! Chẳng qua chỉ là một đài phun nước cỡ lớn mà thôi! Nếu như ước nguyện được ở cạnh nhau có thể dễ dàng thành hiện thực, vậy thì, trên thế gian này sao vẫn còn có thứ gọi là “biệt ly” và “lệ sầu” đây?
Lúc đó lại có thể tin vào chuyện này, thật nực cười!
Tiểu Hạ nghĩ đoạn, cười tự giễu, nước mắt cũng vô thức chảy xuống. Cô vội lấy tay lau khô nước mắt, ngó nhìn bốn xung quanh, quả nhiên bên cạnh đài phun có rất nhiều đôi tình nhân. Cô không hiểu,vì sao ngày đó cô và Uông Dương tìm tới kiệt cả sức mà vẫn không thể thấy nơi này, tất thảy, phải chăng là sự sắp đặt của số phận? Lẽ nào, cô và Uông Dương……..đích thực là “có duyên nhưng không có phận”?
Nếu như, nếu như hôm ấy được cùng Uông Dương thành tâm cầu nguyện tại nơi đây, có phải cô và anh ta sẽ