Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.
cô đi xem căn hộ mới mua, nói rằng sau khi định rõ ngày cưới sẽ lắp đặt mua sắm đồ đạc, Tiểu Hạ nghe xong cảm thấy vô cùng hứng khởi. Cô lên mạng tìm được rất nhiều bí quyết hay về lắp đặt trang trí tại gia, phong cách lắp đặt thịnh hành cùng cách thiết kế căn hộ sao cho hợp lí, và rất nhiều tư liệu về các phương diện khác, cô thích thú ngồi tính toán, gian nào làm phòng ngủ, gian nào làm phòng đọc sách, gian nào làm phòng cho con trẻ. Cuộc sống hôn nhân luôn mong đợi cuối cùng đã gần kề ngay trước mắt, nhưng, tâm trạng cô lại lãnh đạm hơn tưởng tượng rất nhiều.
Nhà đẹp, chồng tốt, cuộc sống hạnh phúc, hơn hết thảy, người cô sắp cưới là đức lang quân được bao người ái mộ, cô không còn phải bận tâm gì nữa. Bây giờ cô chỉ việc bước theo con đường đã vạch sẵn, nhất định phải kết hôn vào năm sau, khiến bản thân “danh chính ngôn thuận”làm “Mrs. Uông”! Như vậy, cô gái thần bí hôm ấy sẽ biết đường mà rút lui…
Giáng sinh
Chỉ mấy ngày nữa là tới Nô-en, qua Nô-en sẽ đến Tết dương lịch, như vậy, ngày cô và Uông Dương về nhà ra mắt cha mẹ hai bên càng ngày càng gần, nói không hồi hộp là giả vờ mà thôi! Có điều, từ trước tới nay Tiểu Hạ vốn không thích rầu rĩ về những việc chưa thể xảy ra, cho nên, cô chỉ chuyên tâm chuẩn bị đón đêm Giáng sinh đầu tiên từ khi cô và Uông Dương quay lại sao cho tuyệt vời nhất. Cô lao tâm khổ tứ suy xét xem nên tặng quà gì cho Uông Dương, càng nghĩ càng phiền muộn, cuối cùng đành cầu cứu Nữ vương Trần Duyệt.
Thời sinh viên, cô thường tự đan khăn quàng cổ, gấp 1000 con hạc giấy, hay là mua những đồ giữ ấm với giá rẻ song lại vô cùng dụng tâm để làm quà Giáng sinh tặng Uông Dương, nhưng giờ, cả hai đều đã công thành danh toại, nếu như món quà quá mộc mạc giản dị, tự nhiên sẽ không dám tặng cho người ta.
Lâu lắm rồi, cô không tặng ai mà cũng không được nhận quà Nô-en nên chẳng biết quà gì hợp với con trai. Cô đang định tìm Trần Duyệt thì vừa hay Trần Duyệt cũng đang tìm cô.
“Tiểu Hạ! Nô-en cậu định làm gì?” Trần Duyệt hỏi cô trên QQ.
Muốn kết hôn nhưng lại ghét đụng chạm? Tình nguyện dùng tiền để mua sự vui vẻ của đối phương song lại không thích tiêu hao sức lực, tâm trí suy xét đối phương rốt cuộc muốn gì nhất, thích gì nhất? Là do cô chín chắn rồi hay là vì đối với bản thân, Uông Dương chẳng qua chỉ là đối tượng phù hợp để kết hôn?
“Tiểu Hạ! Cậu định mua quà trong khoảng bao nhiêu?”
“Trong khoảng 5000!” Tiểu Hạ định thần lại, nghiêm túc đánh chữ.
“Bà cô ạ! Cậu biết đốt tiền quá đó! Cậu có rõ Uông Dương sẽ tặng quà đáng giá bao nhiêu cho cậu không?”
“Cái ấy thì làm sao tớ rõ được!”
“Haizz! Sao tớ thấy cậu đáng thương quá vậy trời! Trước đây bị Uông Dương ăn tới thân tàn ma dại, giờ lại bị anh ta ăn cùng nuốt tận đến hết đời, muốn thoát thân cũng không nổi!”
“Trần Duyệt! Cậu đừng có nói linh tinh!”
“Phan Tiểu Hạ! Tớ thật sự không hiểu cậu đang nghĩ cái gì. Cậu và Uông Dương lâu lâu mới gặp nhau một lần, hai người có thật là đang yêu nhau không? Người cậu yêu, rốt cuộc là anh ta của hiện giờ hay là người trong hồi ức trước kia vậy?”
“Việc của tớ cậu không hiểu đâu! Cậu là người tôn thờ chủ nghĩa độc thân, còn tớ luôn khát vọng được lập gia đình sinh con cái! Có lẽ, cậu sẽ cười tớ, nhưng tớ vì bản thân và cũng vì gia đình nên kết hôn, Uông Dương là người có điều kiện tương xứng nhất, lại là mối tình đầu tiên nữa, đối với tớ mà nói, anh ấy là sự lựa chọn tuyệt vời nhất! Mà thôi! Không buôn với cậu nữa, tớ off đây!”
Tiểu Hạ nói xong, vội vàng thoát nick QQ, nhưng tim vẫn đập “thình thịch” không ngừng!
Trần Duyệt mãi mãi là người nhìn thông hiểu thấu mọi chuyện, cũng chẳng bao giờ nhượng bộ ai, luôn vạch trần mọi suy nghĩ trong đầu cô, khiến cô không tài nào lẩn tránh cho nổi. Vì thuộc cung Thủy Bình, Trần Duyệt là cô gái rất thông minh độc lập tự chủ, lại tôn thờ chủ nghĩa độc thân, còn Tiểu Hạ chỉ là một cô gái nhỏ bé thuộc cung Song Ngư, chỉ luôn tâm niệm có thể cùng người mình yêu sống đến đầu bạc răng long mà thôi.
Hơn nữa, cô còn là người tiếc cũ sợ mới, đồ vật chưa hỏng tới mức không thể hỏng hơn nữa thì cô sẽ không nỡ bỏ đi, ngay cả sữa quá đát phải quăng vào sọt rác, cô cũng nảy sinh cảm giác áy náy ray rứt trong lòng, huống hồ đây là người yêu cũ.
Cô cũng rõ trong thời gian năm năm, bản thân cô và Uông Dương đều đã thay đổi, song cô vẫn ngây thơ tin rằng tình cảm ngày xưa hoàn toàn có thể vun đắp lại, Uông Dương vẫn luôn là chàng trai chiếm vị trí quan trọng nhất trong sâu thẳm trái tim cô. Hai người yêu nhau lại có thể kết hôn với nhau là một chuyện vô cùng may mắn, cô đã có được nhiều thứ như vậy, nay còn cảm thấy không bằng lòng gì nữa?
Chuông điện thoại bỗng reo lên.
Tiểu Hạ giật mình, vội mở máy. Thoạt thấy trên màn hình hiển thị ba chữ “Thẩm Nhược Phi”, tim cô liền đập xốn xang, do dự một hồi lâu, cuối cùng quyết định không nghe điện thoại.
Từ sau khi ở khu vui chơi giải trí quay về, suốt 1 tháng nay, Nhược Phi không hề liên lạc gì với cô, gi