Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Hồ Tiểu Muội

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.

uyệt bị dọa giật cả nảy. Trần Duyệt liếc mắt ngó xung quanh, vội vàng nói : “Được rồi! Coi như tớ nói nhảm! Nhưng cậu cũng không cần phải hét to thế chứ! Cậu xem kìa, ai ai cũng nhìn về phía chúng ta, mất mặt chết được!”
“Không phải là do cậu hại sao?”
Tiểu Hạ trợn mắt với Trần Duyệt.
Cô cũng chú ý thấy rất nhiều người đang nhìn về phía mình, lòng thầm than khổ, nhưng vẫn cố ra vẻ không có chuyện gì. Cô lặng lẽ uống một ngụm sâm-panh, bất giác liếc về phía Nhược Phi, lại phát hiện cậu đang cười như không cười nhìn mình, dường như đã nghe tường tận mọi chuyện ban nãy! Mặt Tiểu Hạ bỗng đỏ ửng, lại uống thêm một ngụm sâm-panh nữa, đột nhiên cảm thấy thẹn thùng khó tả.
Thẩm Nhược Phi……….lại chạm mặt nữa rồi……….
Cái ôm bất ngờ tại đài phun nước hôm đó phảng phất như mới xảy ra ngày hôm qua, hơi thở ấm áp của Nhược Phi như vẫn còn vương vấn đâu đây, tâm trạng hồi hộp e thẹn lúc ấy giống như cảm giác Uông Dương hôn cô lần đầu vậy. Cô không hiểu lí do tại sao chỉ cần nhìn thấy Nhược Phi là tim lại đập thình thịch, bối rối bấn loạn, không dám đối diện với cậu, nhưng nếu thiếu cậu ở bên lại cảm thấy nhớ nhung da diết và càng không rõ nỗi đau dai dẳng đeo bám cô ngày đêm là do đâu?
Không, người cô yêu là Uông Dương, Nhược Phi chỉ là em trai cô mà thôi!
Sao cô có thể………có thể yêu Thẩm Nhược Phi???
“Tiểu Hạ! Cậu bị gì thế? Sao cứ thừ người ra không nói câu nào vậy?”
“Đâu có đâu!”
“Ờ!” Trần Duyệt hiển nhiên không phát hiện thấy sự kì lạ của Tiểu Hạ, chỉ tự biên tự diễn : “Tớ nói thật đó, Nhược Phi tuy còn trẻ, lại không có kinh tế cơ bản, nhưng tớ nhìn ra thằng bé đó rất có “tướng làm quan”________Quan trọng nhất là cậu ta thật lòng yêu cậu. Tiểu Hạ, cậu vốn được coi là người thông minh, tại sao trong chuyện tình cảm lại “gà mờ” như vậy? Rõ ràng cậu biết Uông Dương…….”
“Trần Duyệt! Đừng nói nữa! Tớ xin cậu đấy! Đừng nói nữa!!!!”
Trông thấy sắc mặt Tiểu Hạ vô cùng khó coi, Trần Duyệt biết điều liền im lặng. Bên này, Nhược Phi luôn nhìn về phía Tiểu Hạ, Tiểu Hạ vô tình quay sang, vừa đúng lúc đụng phải ánh mắt Nhược Phi. Nụ cười đẹp trai ngây ngất ngay lập tức nở ra vì cô.
Thẩm Nhược Phi……..
Làm ơn đi! Quan hệ của chúng ta đã khó xử lắm rồi, đừng có cố tỏ ra không có chuyện gì mà tự nhiên mỉm cười thân thiện với tôi thế!!!! Vì như vậy, tâm trạng bứt rứt suốt một tháng nay của tôi sẽ trở nên cực kì ngớ ngẩn! Còn nữa, hôm nay bỗng dưng lại đi mặc âu phục…….hết việc hay sao mà diện đẹp như thế để làm gì???
Tiểu Hạ nhìn Nhược Phi rồi rủa thầm trong lòng.
“Sao lại không nghe điện thoại?”
Chú ý thấy Tiểu Hạ ngắm mình rồi thừ người ra, Nhược Phi liền tiến tới cạnh cô hỏi dò, ngữ khí bình tĩnh giống như đang hỏi thời tiết gần đây thế nào vậy. Tất nhiên là Tiểu Hạ không thể giãi bày mọi suy nghĩ trong lòng cho cậu hay, chỉ giả vờ nói : “Lúc đó tôi đi ngủ, không nghe thấy điện thoại reo!”
“6h đã đi ngủ? Thời gian vận động của cô xem ra càng ngày càng ít đó!”
“Con gái nhiều tuổi cần phải chăm sóc sắc đẹp giữ gìn dung nhan mà!”
“Thế sao? Chẳng trách nếp nhăn nơi khóe mắt cô lại dễ thương như vậy!”
Dứt lời, Nhược Phi đột nhiên áp sát, môi cậu gần như chạm vào môi cô. Tiểu Hạ giật mình, theo bản năng lùi lại mấy bước, vừa sờ mặt vừa tức tối mắng cậu : “Thẩm Nhược Phi! Cậu đừng có nói vớ vẩn! Tôi làm gì có nếp nhăn nào chứ??”
“Đùa thôi mà! Không buồn cười sao?”
“Chẳng buồn cười chút nào cả!!!”
*****
Bạn gái của Uông Dương.
Kể ra cũng lạ, Nhược Phi chỉ đùa có mấy câu mà cảm giác bối rối không thoải mái liền biến mất tăm, dường như cô lại có thể tự nhiên đối diện với cậu. Tiểu Hạ định đổi đề tài, song lại chuyển ngay sang chủ đề ngớ ngẩn nhất : “Chu Cầm hôm nay sao không đến? Cô bé không đón Giáng sinh cùng cậu à?”
“Tôi và cô ta chẳng có quan hệ gì cả!”
“Thừa nhận một chút thì có chết ai đâu! Kiểu gì cũng phải cho cô bé chút danh phận chứ!”
“Ha ha!” Nhược Phi nhún vai coi như không quan tâm: “Uông Dương sao cũng không đến vậy?”
“Tối nay anh ấy phải phẫu thuật!”
“Hai người vẫn chưa chia tay à?”
“Thẩm Nhược Phi! Ngậm cái mỏ quạ của cậu lại! Chúng tôi……..sắp kết hôn rồi!”
Tiểu Hạ nói xong liền cảm thấy không gian xung quanh tĩnh lặng tới đáng sợ. Cô không dám đối diện với biểu cảm lúc này của Nhược Phi, vội quay đi, chăm chú nhìn vào chùm đèn thủy tinh, hình như muốn xem xét trên chiếc đèn chùm rực rỡ đó có dính chút bụi nào không vậy……….Tâm trạng cô giờ vô cùng bất định, không rõ phải mất bao lâu Nhược Phi mới nói : “Không thể nào!”
“Gì cơ?”
“Cô vẫn chưa nhìn thấy anh chàng Uông Dương đang “tăng ca” của cô sao?” Đột nhiên, Nhược Phi cười vô cùng tàn nhẫn.
Tiểu Hạ vội quay đầu lại.
Cô liền trông thấy Uông Dương vốn dĩ phải đang ở trong phòng mổ, giờ đây đương ăn vận rất chỉnh chu ngồi bên cạnh một cô gái dung mạo khá bình thường, cũng đang nhìn về phía mình, thần sắc vô cùng hoảng loạn. Cô gái kia thì ôm lấy cánh tay hắn ta, trên khuôn mặt tràn ngập nụ cười tình tứ chỉ có hai người yêu nhau mới có!
Có lẽ, nhận ra Uông Dương