pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

được, chỉ có thể tiếp tục cúi đầu, giả vờ thờ ơ.
Cao Triển Kỳ không buông tha cho tôi, thò đầu quan sát biểu hiện của tôi: “Hey, nếu cần mượn tôi bờ vai, nhân lúc tôi vẫn còn thì nói sớm một chút”.
Tôi ngẩng đầu, trợn mắt lườm anh ta: “Được rồi! Cút ra xa một chút, cẩn thận ăn đánh!”
Anh ta chạy ra ngoài, ra khỏi cửa còn không quên quay đầu thêm một câu: “Bạn gái hoang dã, tôi thích thế!” Tôi biết anh ta muốn đùa cho tôi vui, tuy uổng công vô ích.
Tôi bước tới cửa sổ ngắm phong cảnh, một tháng không ở đây, chiếc cầu dành cho người đi bộ cuối cùng cũng hoàn thành. Rất kỳ lạ, mắt tôi lại khô, ráo hoảnh, hóa ra, trong bi thương nhất, nước mắt đều thành xa xỉ.
Vài ngày sau, chúng tôi đột nhiên nhận được một công hàm của công ty Trí Lâm, muốn hủy hợp đồng cố vấn pháp luậ với chúng tôi, không có lý do, họ không định thu lại phí cố vấn đã bỏ ra.
Lại qua hai ngày nữa, lần lượt có vài đơn vị cố vấn đưa ra yêu cầu hủy hợp đồng, còn có vài đương sự của vụ kiến lớn đang tiếp xúc cũng không rõ nguyên cáo đòi cắt đứt quan hệ.
Chủ nhiệm Trịnh và Cao Triển Kỳ lo lắng hỏi thăm xung quanh, muốn níu giữ thế cục nhưng họ không yêu cầu tôi bất cứ điều gì, tuy chúng tôi đều biết là ai làm vậy.
Cho tới một ngày, ngân hàng tôi làm cố vấn cũng đòi hủy hợp đồng trước thời hạn với chúng tôi, tôi hỏi họ: “Vì sao?”
“Không biết, chỉ thị của cấp trên”.
“Cấp trên nào?”
“Cụ thể chúng tôi cũng không rõ, tóm lại, rất tiếc không thể tiếp tục hợp tác”.
Lâm Khải Chính cậy thế ức hiếp người khác như vậy, bỗng nhiên tôi tức giận, tôi trực tiếp gọi taxi tới công ty Trí Lâm. Đương nhiên, tôi vào Trí Lâm không hề dễ dàng như đi trên đồng bằng, bảo vệ đã không còn nhận ra tôi, trải qua tầng tầng kiểm tra, lớp lớp đăng ký, thông báo, khi tôi đứng trước văn phòng anh, anh mở cửa, đứng ở cửa chờ tôi.
Gặp lại, như đã xa cách nhau mấy thế kỷ, anh gầy đi, tiều tụy, một tay đút túi quần, một tay chống cửa, nhìn sâu vào mắt tôi.
Trái tim tôi gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, chỉ muốn trực tiếp bay vào lòng anh, nhưng tôi chỉ có thể đứng cách xa anh hai bước, không dám lại gần nửa phân.
“Vào đi rồi nói”. Anh lên tiếng, giọng nói khàn khàn.
Tôi bước vào, anh đóng cửa lại, tôi ở trước, anh phía sau, tôi không quay người, anh cũng không cất bước, im lặng hồi lâu, anh khẽ giọng:
“Gần đây em có khỏe không?”
Tôi hơi gật đầu.
“Mấy cái hủy bỏ hợp đồng đó đều là tạm thời, qua vài ngày bọn em có thể lấy lại hợp đồng, bao gồm cả công ty anh”.
Quả nhiên là một tay anh gây ra, để ép tôi ra mặt. “Vậy thì được rồi, tạm biệt anh”. Tôi quay người định đi, anh nghiêng người chắn ngay trước mặt tôi, hương thơm khiến tôi ngây ngất lâu ngày không ngửi thấy lại xuất hiện lần nữa, tôi nhất thời hoảng loạn, bị ép đến lùi bước.
“Thực sự không thể ư? Trâu Vũ, cần bao lâu em mới có thể quên đi những chuyện đó? 5 năm, 10 năm, 20 năm? Em nói bao lâu, anh sẽ đợi em bấy lâu”. Giọng nói của anh chân thành, đầy thương cảm.
“Mãi mãi”. Tôi khẽ nặn ra hai từ, dường như mang theo cả chút máu.
“Cô ấy là cô ấy, chúng ta là chúng ta, vì sao phải hy sinh tình cảm của chúng ta vì cô ấy?” Anh cao giọng.
“Nó không phải người khác, nó là em gái em, vì chúng ta nó mới chết”.
“Em sau rồi, không liên quan tới em, vì anh, cô ấy mới chết, chỉ cần có một ngày anh khiến cô ấy tuyệt vọng, cô ấy sẽ lựa chọn con đường này. Nhưng, đây là điều cô ấy lựa chọn, không phải anh ép cô ấy, cũng không phải em ép. Vì sao phải khiến chúng ta chịu trách nhiệm?” Những lời này nhất định anh cất giữ rất lâu trong lòng, nói ra vô cùng lưu loát.
Tôi buộc lòng phải làm vậy, ngước mắt nhìn anh. Gương mặt anh chỉ cách tôi nửa thước, tôi có thể nhìn rõ bóng mình trong mắt anh. Tôi chỉ cần hơi nhích lên là có thể nhào vào lòng anh, bỏ hết nỗi thống khổ phía sau. Nhưng tôi biết rõ, tôi không thể.
“Là chúng ta sai! Chúng ta luôn nghĩ tất cả rồi sẽ thay đổi, chúng ta luôn lừa dối chính mình, chỉ cần đủ kiên trì thì có thể mãi mãi ở bên nhau! Vì lý do này, chúng ta coi thường những người bên cạnh, chúng ta lừa dối họ, che giấu họ, nhưng coi thường càng lâu, che giấu càng lâu thì tổn thương càng sâu. Trâu Nguyệt không thể chịu đựng nổi, không phải anh không yêu nó, mà là anh đã yêu em, còn em nghiễm nhiên lừa dối nó.” Những lời này tôi cũng nghĩ rất lâu rồi nên nói ra mới lưu loát như vậy.
“Cô ấy đã chết rồi, nhưng chúng ta còn sống tiếp”. Anh vội vàng trách móc.
“Nếu chúng ta không dừng lại, có lẽ sẽ có người nhảy lầu tiếp”.
“Anh có thể giải quyết tốt mọi thứ, anh sẽ không để bi kịch xảy ra”.
Tôi im lặng lắc đầu: “Không có khả năng, không có khả năng đâu, Trâu Nguyệt trước khi nhảy lầu đã nói: “Em nhảy từ chỗ chị đến trước mặt anh ta, như vậy, hai người mãi mãi không thể ở bên nhau”. Nó nói không sai, không có khả năng đâu”. Tôi không muốn thảo luận thêm nữa, nghiêng người mở cửa.
Anh chặn tay tôi lại, ôm tôi vào lòng. Tôi giật mình, theo bản năng giật ra thật xa. Nhìn thẳng anh, tôi xót xa nói: “Đừng chạm vào em, thực sự đừng chạm vào em, Khải C