Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
hính, trời biết em yêu anh nhiều thế nào, nhưng, em thực sự không thể ở bên anh, em thực sự không làm được, xin lỗi! Xin lỗi! là em hại anh, là em hại Trâu Nguyệt, nếu ban đầu em không lựa chọn bắt đầu, bây giờ mỗi người đều sống rất tốt! Xin lỗi…”
Tay anh chán nản buông xuống, mắt anh tuôn ra dòng lệ. Lần đầu tiên tôi thấy nước mắt của anh.
Anh tuyệt vọng quay người, bước tới bên cửa sổ, quay lưng lại với tôi, nói ra câu nói cuối cùng: “Trâu Vũ, em nhớ rõ, trừ phi thế giới này tận thế, nếu không, số điện thoại của anh mãi mãi sẽ không đổi”.
Tôi không trả lời anh, mở cửa đi ra ngoài. Trong mắt vẫn vô cùng khô cạn.
Taxi đưa tôi đến trước cửa quán Starbucks, quán cà phê đó, vẫn sáng sủa sạch sẽ, một đôi nam nữ ngồi bên cửa sổ, cô gái xem một quyển tạp chí, chàng trai gõ gõ đánh đánh trên máy tính, ánh sáng rực rõ xuyên qua cánh cửa chiếu lên tứ phía, khiến tôi không thể tập trung nhìn. Ánh mắt tôi đờ đẫn, tôi di chuyển bước chân lên cây cầu dành cho người đi bộ, từng bậc lại từng bậc, từng bậc lại từng bậc, bậc thang rất ít, mặt cầu hiện ra trước mắt.
Vô tình, tôi phát hiện dưới góc cây cầu, khảm nạm một bảng nhỏ bằng đồng, nhìn kĩ, trên đó viết dòng chữ: “Lâm Khải Chính tiên sinh quyên tặng cây cầu này, vô cùng cảm ơn”.
Là anh xây? Là anh xây? Vì tôi ư? Thực sự vì tôi ư? Vì sao anh chưa bao giờ nói qua? Tôi quỳ xuống, đau lòng dùng tay phủi nhẹ bụi bám trên đó, nhẹ nhàng lau sạch tên anh. Nước mắt cuối cùng cũng rơi, từng giọt lớn từng giọt lớn, thấm đãm một phần con đường xi măng trước bảng đồng.
Tôi và Lâm Khải Chính không gặp mặt nữa, không lâu, anh đi Hồng Kông, không trở lại.
Nghiệp vụ của Trí Lâm vẫn làm, nghiệp vụ khác cũng đều trở lại, tôi điên cuồng làm việc, kiếm được số tiền lớn, thời gian trôi qua như bay.
Cao Triển Kỳ ly hôn, rồi lại yêu đương, bạn gái không phải là tôi.
Tả Huy yêu rồi kết hôn, vợ cũng không phải tôi.
Có điều, tôi cũng tích cực phối hợp, tham gia các hoạt động xem mặt. Nhưng, muốn nhìn trúng một người đàn ông thật rất khó, luôn có khuyết điểm thế này, thế kia, khiến tôi mất hứng.
Ngày 20 tháng 10 năm 2006, tôi đi Hồng Kông. Liên hoan liên hiệp luật sư tỉnh và luật sư Hồng Kông, tổ chức một đoàn phỏng vấn, văn phòng chúng tôi có một người, chủ nhiệm Trịnh dành cho tôi. “Đi cho khuây khỏa đi”. Trong lời của ông ta có ý thâm sâu.
Hành trình của đoàn thăm viếng rất căng, có huấn luyện, có tham quan, tôi căn bản không có thời gian dạo chơi ở Hồng Kông, nhưng rốt cuộc có một người khác cũng đang sống dưới bầu trời này, tôi có thể nhìn thấy những vì sao và ánh đèn anh ấy cũng thấy là đủ, ít nhiều cũng khiến người ta được an ủi. Buổi tối, tôi đi dạo trên con đường gần đó, vẫn vô tình chú ý đến mỗi người đàn ông cao to đi qua tôi. Đương nhiên không có anh, đây là thành phố có mật độ dân số lớn nhất thế giới, cho dù có hẹn gặp mặt nhau cũng có thể không tìm thấy nhau, huống hồ là gặp gỡ ngẫu nhiên trên đường.
Buổi trưa trước hôm về, tôi tới SASA đối diện khách sạn, mua giúp chị em trong văn phòng mấy đồ mỹ phẩm dưỡng da, xách túi to túi nhỏ, khi trở về, đứng bên lề đường chờ đèn giao thông. Đèn sáng, dòng xe lưu chuyển dừng lại, nhường đường cho người đi bộ. Tôi đang định nhấc chân, sau đó liền nhìn thấy Lâm Khải Chính.
Cuối cùng đã nhìn thấy anh, xem ra rốt cuộc chúng tôi có duyên hơn cả người bình thường. Anh lái chiếc xe mới tinh màu bạc, xe đang dừng trước mặt tôi, một tay anh đặt trên vô-lăng, tay kia cầm điện thoại áp bên tai, đang gọi điện. Tuy nhìn không rõ gương mặt anh nhưng lông mày đen sậm, đôi mắt sâu, sống mũi cao, còn có ngón tay thon dài đang cầm điện thoại, đều quen thuộc đến vậy, giống như hôm qua còn bên nhau, cúi đầu cười nói. Anh sống thế nào? Vui vẻ không? Hạnh phúc không? Tôi nhìn không ra, chỉ thấy anh đang chuyên tâm nói chuyện gì đó qua điện thoại với người khác, ánh mắt dán chặt lên đèn giao thông phía trước.
Nếu tôi bước lên một bước, gõ gõ cửa, anh sẽ quay đầu, nhìn thấy tôi, sau đó anh sẽ lập tức cúp máy, lập tức mở cửa xuống xe, anh sẽ bước tới trước mặt tôi gọi tên tôi, thậm chí có lẽ, tại giao lộ phồn hoa này, anh có thể không màng mọi thứ ôm chặt tôi. Hơn một năm không gặp, chúng tôi dẫu sao đã từng yêu nhau như vậy.
Tôi nhìn anh, tham lam, kìm nén nhìn anh, tôi thầm gọi to tên anh, dùng giọng nói đinh tai nhức óc, tôi thầm nghĩ, nếu chúng tôi thực sự có cảm ứng, có lẽ anh có thể nghe thấy.
Đáng tiếc, anh không nghe thấy. Lúc này, anh chống tay nghe điện thoại, hơi động đậy, tôi đột nhiên phát hiện, nơi cổ áo anh, trên cổ tay lộ ra một miếng dán vết thương nho nhỏ.
Trái tim tôi đau một cách dữ dội.
Đèn đỏ tắt, đèn xanh hiện lên, anh tiếp tục dặn dò gì đó trong điện thoại, lái xe về phía trước. Tôi nhìn anh chăm chú, không dám buông lơi.
Lúc này, tầm mắt đột nhiên xuất hiện một gương mặt khác, là gương mặt của Giang Tâm Dao, tâm trạng tôi hốt hoảng, không hề phát hiện cô ấy ngồi ghế sau. Khi tôi nhìn Lâm Khải Chính, cô ấy cũng ngồi thẳng, nhìn tôi từ cửa sổ phía sau xe, dùng nụ cười ngây thơ cư