Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

t quả thảo luận và bỏ phiếu của hội đồng quản trị, chúng tôi quyết định mời văn phòng của các vị đảm nhiệm vị trí cố vấn pháp luật cho công ty chúng tôi. Hợp đồng tuyển dụng trước tiên ký thời hạn 1 năm, nếu không có gì bất trắc, chúng tôi hy vọng có thể hợp tác lâu dài với các vị .”
Chủ nhiệm Trịnh liên tục gật đầu, Cao Triển Cao nét mặt tươi cười vui vẻ, còn tôi, nói không rõ cảm giác trong lòng là cái gì.
“Căn cứ vào phí tiêu chuẩn với văn phòng Cao Thành năm ngoái, phí cố vấn một năm là 50 vạn, ngoài ra, liên quan đến nghiệp vụ tố tụng, văn phòng anh chị sẽ được thu phí luật sư đại diện 2%, phí chiêu đãi có thể tính riêng. Không biết mọi người có đồng ý với phương án này không?”
“Được ạ, được ạ.” Chủ nhiệm Trịnh vội vàng trả lời.
“Vậy thì tốt, thư ký của tôi sẽ đưa hợp đồng cụ thể cho các vị xem. Ngoài ra, có một số nghiệp vụ và hồ sơ vụ kiện phải bàn giao, phòng hành chính pháp luật của công ty sẽ liên hệ với mọi người.” Lâm Khải Chính đứng lên, tiếp tục nói: “11 giờ tôi còn có một cuộc họp quan trọng, không thể tiếp các vị nữa, xin lỗi.”
Chúng tôi vội vàng đứng lên theo, chủ nhiệm Trịnh không quên bày tỏ: “Lâm tổng, xin hãy tin tưởng chúng tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực vì quý công ty.”
“Được, hy vọng sau này hợp tác vui vẻ.” Anh tiễn chúng tôi khỏi văn phòng.
Từ khi chúng tôi vào, cho tới khi chúng tôi đi ra không đầy 5 phút. Sau khi ra khỏi cửa, thư ký giao tận tay chúng tôi hợp đồng, trưởng phòng hành chính pháp luật Âu Dương cũng đứng bên đợi gặp mặt chúng tôi. Tác phong làm việc của công ty Trí Lâm có thể từ một phần nhỏ mà đánh giá toàn công ty.
Buổi tối, cả văn phòng vui hết mình, mọi người tụ tập, sau đó hát Karaoke đến tận rạng sáng. Cao Triển Kỳ vồn vã muốn tiễn tôi nhưng bị tôi nhẹ nhàng từ chối.
Tôi lê tấm thân mệt mỏi xuống taxi, đi về phía nhà mình. Đột nhiên, đằng sau có người gọi tôi: “Luật sư Trâu, xin đợi một lát.”
Tôi vừa quay đầu thấy trợ lý của Lâm Khải Chính đứng đằng sau tôi. “Luật sư Trâu, Lâm tổng muốn nói chuyện với cô.”
“Bây giờ?” Tôi lấy di động ra nhìn thời gian, đã 1h30 sáng rồi.
“Đúng, Lâm tổng vẫn đang đợi cô. Xin lên xe.”
Tôi đành theo anh ta lên xe.
“Xin hỏi anh đợi tôi rất lâu rồi à.” Tôi áy náy nói.
“Đúng, tôi qua đây từ 5h chiều.”
“Sao không gọi điện cho tôi?” tôi càng áy náy hơn.
“Lâm tổng dặn dò, muốn tôi gặp mặt cô rồi mới chuyển ý của anh ấy.” Anh ta nói rất bình thường.
“Anh đáng lẽ nên gọi cho tôi mới phải, đợi lâu như vậy, trời ạ, vậy anh ăn cơm chưa?”
“Không sao.”
“Xin hỏi quý tính anh? Không biết nên gọi thế nào?”
“Tôi họ Phó, mọi người đều gọi tôi là anh Phó.”
“Anh Phó, tôi đưa anh đi ăn chút đồ trước, Lâm tổng chắc đã ngủ rồi.”
“Không đâu, sắp tới rồi, anh ấy đang đợi cô.”
Trong lòng tôi có chút bất an, vì sao phải gặp tôi chứ, có chuyện gì đáng nói?
“Luật sư Trâu,” Anh Phó đứng cạnh gọi tôi, tôi hoàn hồn, lại thấy xe đã dừng trước cửa lớn khách sạn Quân Hoàng. “Lâm tổng đợi cô ở quán café tầng 28.”
Ánh sáng dìu dịu trong quán café vắng vẻ, vang lên tiếng nhạc du dương, có thể thấy Lâm Khải Chính đang ngồi quay lưng lại cửa ra vào. Trước bàn phục vụ ở cửa, một cô gái đang đứng ngáp. Tôi áy náy cười với cô.
Tôi nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Lâm Khải Chính, chỉ thấy anh nửa dựa lên ghế sô fa, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên người vẫn mặc bộ compe màu xám sẫm ban ngày, nhưng cổ áo đã nới lỏng một nửa, cà vạt vứt lên trên ghế bên cạnh.
Chưa đợi tôi lên tiếng chào, anh đã nói: “Uống rượu à?”
“Vâng.” Tôi hơi ngại: “Tối nay các đồng nghiệp ở văn phòng vui hết mình.”
“Vì sao?”
“Vì chúng tôi nhận được một vụ làm ăn lớn.” Tôi trêu đùa.
Anh hiểu ý tôi, mỉm cười.
Tôi nói từ đáy lòng mình: “Lâm tổng, cảm ơn anh, tôi biết, chúng tôi có thể được chọn hoàn toàn là nhờ anh.”
Anh gật đầu, nhận ý cám ơn của tôi, không chối từ. Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông giàu sang quyền thế như vậy, đã không khoe khoang, cũng không mất đi sự hứng thú với mọi việc, có lẽ đây mới là quý tộc thực sự.
“Em uống gì?” Anh quay đầu nhìn tôi rồi hỏi.
“Không, hôm nay tôi uống rất nhiều rồi.” Tôi vội xua tay. Anh cũng không khách khí, lại hướng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn theo anh, tuy đã rạng sáng, nhưng vùng trời thành phố vẫn bị ánh đèn chiếu đỏ, các tòa nhà trùng trùng trùng điệp điệp xa xa gần gần tạo thành đường cắt chằng chịt đan xen. Tôi buột miệng hỏi anh: “Trong số các toà nhà đó có bao nhiêu toà nhà thuộc về anh?”
Anh nghĩ một chút rồi trả lời: “Lần trước họ từng báo qua con số thống kê cho tôi, trong thành phố này, nhà ở chúng tôi xây dựng tổng cộng khoảng hơn 1 vạn 2. Có điều không thể nói thuộc về tôi vì đa số đều đã bán đi rồi.”
“Vậy anh thực sự có rất nhiều tiền!” Tôi xuýt xoa từ đáy lòng.
Anh lắc đầu: “Có tiền hay không có tiền, đều là ẩn số, một công ty có tổ chức lớn vậy, một quyết định sai lầm cũng có thể sẽ thua toàn bộ.”
“Với thực lực của các anh, cho dù thua cũng thua cho đẹp.” Tôi nói một cách chân thành.
Anh nhún vai, buột miệng nói ra một c