Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

i công tác và giải quyết với thẩm phán đã khiến tôi đủ bận rồi. Thêm văn phòng Cao Thành cũ, có vài hồ sơ vụ án và chứng cứ chưa gửi qua, bây giờ đầu tôi to như cái đấu, cô còn muốn trổ tài à?”
Nghe anh ta nói vậy, tôi cũng có chút chột dạ.
“Đúng rồi.” Cao Triển Kỳ nói tiếp: “Chiều nay có một cuộc hòa giải, là một vụ án trước đây, hai bên hòa giải, chúng ta cùng đi nhé.”
“Vậy rốt cuộc tính vào của anh? Hay tính vào của tôi?” Tôi hỏi.
“Tính vào của hai chúng ta.” Cao Triển Kỳ trơ tráo trả lời, tôi lườm anh ta một cái.
Cuộc hòa giải buổi chiều đúng 3 giờ bắt đầu, trường phòng Âu Dương và chúng tôi đại diện cho Trí Lâm, cùng với một công ty kiến trúc bàn bạc vấn đề chi trả tiền công trình, tuy mọi người đều có thành ý hòa giải, nhưng số tiền cụ thể và thời gian chi trả vẫn chưa thống nhất.
Trưởng phòng Âu Dương ra ngoài gọi điện, bước vào nói: “Xin mọi người đợi một lát, Lâm tổng sắp tới đây, sẽ đích thân xử lý việc này.”
Tôi đứng lên vào phòng vệ sinh, đứng trước gương sửa lại đầu tóc, thầm nhắc nhở bản thân, phải dùng suy nghĩ thẳng thắn vô tư để gặp gỡ anh ấy, tuyệt không thể lộ ra một chút tình cảm nào! Sau đó ngẩng đầu lên trở lại phòng họp.
Mọi người ngồi trong phòng họp đợi đúng nửa tiếng cũng chưa thấy Lâm Khải Chính đến, đối phương có phần sốt ruột. Trưởng phòng Âu Dương vội vàng giải thích: “Xin lỗi, xin đợi thêm một lát, trưa nay Lâm tổng chiêu đãi mấy vị lãnh đạo trên trung ương, vì vậy cần phải từ nơi dùng bữa tới đây, sẽ đến ngay bây giờ đây.”
Tôi nhìn đồng hồ, đã 5h30 chiều, bữa trưa trở thành bữa tối rồi.
Lúc này, cửa phòng họp mở ra, Lâm Khải Chính bước vào, anh Phó đi đằng sau.
Lâm Khải Chính bước tới khách sáo bắt tay hai người đại diện đối phương tới đàm phán, áy náy nói: “Xin lỗi đã để các vị chờ lâu, buổi trưa phải tiếp đón mấy vị lãnh đạo đến từ Bắc Kinh, vì vậy thời gian không nắm chắc.”
Nói xong, lại quay sang gật đầu với tôi và Cao Triển Kỳ, tôi lập tức mỉm cười gật đầu với anh.
Đúng, biểu hiện vô cùng tự nhiên, tôi thầm biểu dương bản thân.
Anh tiện tay kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuống, xem ra trưa nay uống rất nhiều rượu, sắc mặt đỏ hồng, mắt vằn tia máu, trong phòng họp nồng nặc hơi rượu.
Có điều rượu chẳng hề ảnh hưởng tới suy nghĩ của anh, sau khi nghe trưởng phòng Âu Dương báo cáo qua tình hình, anh lập tức tỏ ra đã hiểu, đưa ra nhượng bộ mang tính tượng trưng đối với thời hạn chi trả, nhưng điều này dường như khiến đối phương rất hài lòng, đối phương lập tức vui vẻ đồng ý, đồng thời hẹn hai ngày sau sẽ trả tiền lần thứ nhất, kí thỏa thuận hòa giải, đối phương sẽ lên tòa án hủy tố tụng.
Trưởng phòng Âu Dương tiễn khách ra khỏi cửa.
Lâm Khải Chính ra hiệu cho anh Phó, anh Phó liền đưa cho anh một bao thuốc và bật lửa. Lâm Khải Chính giơ bao thuốc ra hỏi tôi: “Được không?”
Tôi niềm nở trả lời: “Anh hút đi, anh hút đi, không sao đâu.” — Sự thể hiện của tôi thực sự rất tốt, rất thích hợp.
Cao Triển Kỳ quay đầu nhìn tôi lạ lẫm, bên này Lâm Khải Chính đã đưa một điếu thuốc tới trước mặt anh ta, anh ta vội vàng nhận lấy, cảm ơn rối rít.
Lâm Khải Chính hít sâu hai hơi thuốc, giơ tay day day thái dương nói: “Sau này hai vị phải vất vả rồi. Công ty chúng tôi nói quy mô lớn thì cũng không phải, nhưng công việc thực sự không ít, có thể sau này còn cần phải dùng đến không ít tinh lực của hai vị.”
“Đâu có, có thể làm việc cho Lâm tổng là vinh hạnh của chúng tôi.” Cao Triển Kỳ trả lời nghe buồn nôn. Còn tôi chỉ mỉm cười.
“Bây giờ tôi đau đầu nhất là vụ án của công ty kiến trúc Trường Sơn, các vị cũng biết, trong vụ án này thẩm phán chính và chủ nhiệm Cao Thành đều bị bắt giữ. Tuy việc hối lộ này không phải là chủ ý của chúng tôi, nhưng khi đó tôi đúng là đã hứa trích 10% hoa hồng.” Lâm Khải Chính nhíu mày, lại rít một hơi thuốc: “Nhưng vụ án vẫn phải làm, hơn nữa tình hình rất bất lợi với chúng tôi, tố tụng rất có khả năng sẽ thua. Tôi biết luật sư Cao phụ trách phần tố tụng, vì vậy mong anh ra sức hơn, nếu giai đoạn thứ nhất của vụ tố tụng không có hy vọng, chúng tôi sẽ sớm chuẩn bị cho giai đoạn tố tụng thứ hai.”
Cao Triển Kỳ vội vàng thể hiện thành ý: “Lâm tổng, anh yên tâm, tôi và chánh án tòa án trung cấp là anh em, tôi sẽ cố gắng hết sức nghĩ cách giải quyết việc này.”
Lâm Khải Chính gật đầu, lại nói: “Có điều, trích 10% có lẽ sẽ hiệu quả hơn. Chỉ cần số tiền phán quyết của vụ án nhỏ hơn yêu cầu tố tụng của công ty Trường Sơn, số tiền chênh lệch tôi trả các bạn 10%.”
“Đây là việc chúng tôi nên làm, đâu có thể nhận tiền thêm?” Cao Triển Kỳ ra vẻ từ chối.
“Không sao.” Lâm Khải Chính dập điếu thuốc vào gạt tàn, đứng lên nói: “Tôi còn có việc giải quyết. Thỏa thuận này luật sư Trâu vất vả rồi.”
“Không vấn đề gì.” Tôi trả lời, còn thêm một câu: “Lâm tổng yên tâm.”
Nghe tôi nói, Lâm Khải Chính bất giác nhìn tôi thêm một cái, có lẽ, tôi niềm nở hơi quá.
Anh ra khỏi phòng họp, anh Phó cũng đi theo.
Chúng tôi đợi 2 phút, trưởng phòng Âu Dương bước vào bàn bạc cùng chúng tôi, rồi ai nấy thu dọn đồ đạc tan họp


pacman, rainbows, and roller s