XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.

oàn thân tôi lạnh buốt.
Tôi chỉ biết ngơ ngẩn nhìn chăm chú bóng dáng sau lưng anh, đầy thương cảm. Có lẽ tôi nên ra cửa, xuống tầng, chạy ra ngoài, tới phía sau anh, ôm chặt eo anh, dán sát vào lưng anh, nói với anh suy nghĩ trong lòng tôi . Nhưng, tôi sao có thể làm như vậy chứ? Lâm Khải Chính, chúng ta duy trì bao lâu thế, chẳng phải chính vì sự lựa chọn của chúng ta là lý trí và đúng đắn ư?
Anh nhìn ra biển, tôi nhìn anh tới tận đêm khuya, biển phía nam Trung Quốc như hòn đá quý óng ánh sâu thẳm dưới bầu trời đêm.






Khi cô biết vào những buổi sáng bản thân mình còn chưa tỉnh ngủ và hoàn toàn không biết, anh vẫn luôn đứng trong góc lặng lẽ nhìn cô chăm chú thì tất cả lý trí, sự lo lắng và đấu tranh của cô hoàn toàn sụp đổ, sự hy vọng và chờ đợi vô bờ bến đối với anh ở nơi sâu thẳm trái tim bỗng phun tràn.
Buổi sáng ngày hôm sau, tôi bị điện thoại của Âu Dương đánh thức, làm công việc chuẩn bị cuối cùng để ký hợp đồng chiều nay, dựa theo chỉ thị của Lâm Khải Chính, điều chỉnh cuối cùng cho hợp đồng, đồng thời so tỉ mỉ bản chính và bản đính kèm của hợp đồng, đảm bảo chắc chắn không có bất kỳ sai sót nào.
Bốn giờ chiều, nghi lễ ký kết bắt đầu. Hội trường được đặt trong phòng khách hội nghị chính phủ của thành phố, mọi người đông đủ, không khí sôi động, rất nhiều các phóng viên ký giả đứng đợi chụp ảnh . Công việc của tôi đã xong, đứng một góc uống coca, đột nhiên thấy anh Phó cũng vô vị đi lại trong đám người, vội vàng vẫy tay, anh ta bước tới, cười phúc hậu: “Luật sư Trâu, vất vả rồi!”
“Anh Phó, anh tới khi nào vậy?” Tôi hỏi.
“Tôi à, Lâm tổng tới khi nào thì tôi tới khi đó!”
“Ha ha, anh Phó quá khen rồi, nói thật, như công việc của chúng tôi chỉ cần cầm một quyển luật, ai đều chẳng làm được.” Tôi nói khiêm tốn.
“Vậy không thể nói thế, ví dụ như tôi, đưa cho tôi một quyển, tôi cũng không biết lật từ đâu!” Anh Phó gây cười bằng động tác lật sách.
Hai chúng tôi cùng bật cười.
Lúc này, xuất hiện tình trạng hỗn loạn trước cửa, ánh đèn bắt đầu thi nhau chớp, chúng tôi đều quay đầu nhìn ra, chỉ thấy một hàng người bước vào, đều là những nhân vật nét mặt hồng hào mang dáng dấp lãnh đạo , đương nhiên Lâm Khải Chính kẹp giữa, anh mặc một bộ comple màu đen hoàn toàn phù hợp với cơ thể, sơ mi trắng kết hợp với cà vạt màu xám sẫm kẻ chéo, giữa những người đàn ông trung niên béo mập, anh hiện lên vô cùng anh tuấn, sáng sủa, cao ráo, phong thái phi phàm. Tôi thầm tán dương trong lòng, anh mặc theo kiểu phối hợp cũ này mà cũng có thể toát lên khí chất phú quý, thật không đơn giản!
Nghi thức ký kết tiến hành theo đúng trình tự, anh vẫn điềm đạm, khiêm tốn như vậy, không lên bục phát biểu để thu hút sự chú ý mà đưa cơ hội phát ngôn cho trưởng phòng Âu Dương , khi Âu Dương đang hùng hồn thuyết trình, anh ngồi trên ghế chủ tọa, nhìn về phía trước, vẻ mặt lãnh đạm, dường như vô can với tất cả mọi thứ.
Tôi đứng trong góc ánh sáng tối tăm, chỉ ngây ngốc nhìn anh, như muốn học thuộc từng biểu hiện của anh.
Sau khi kí kết, bữa tiệc lớn được sắp xếp ở trong khách sạn.
Tôi vốn muốn trốn đi, kết quả bị trưởng phòng Âu Dương hào hứng kéo lại: “Luật sư Trâu, lại đây, lại đây, vất vả lâu như vậy, nhất định phải cạn một ly!”
Không còn cách nào, tôi đành cùng anh ấy bước vào phòng tiệc.
Cũng may chức vụ của tôi không quan trọng lắm nên bên tổ chức sắp xếp chỗ tôi ở bàn khác, không ngồi cùng Lâm Khải Chính và khách quý, tôi thầm thở phào.
Sau khi mọi người ổn định chỗ ngồi, lại bắt đầu những lời chúc rượu dài dòng vô vị, cùng với a dua nịnh bợ Lâm tổng “tuổi trẻ tài cao”, sau đó chính là đan xen tiến hành kính rượu và đáp lễ. Tôi không ở trong khu vực lửa đốt, có thể an toàn ăn các món hải sản ngon , quay đầu nhìn Lâm Khải Chính, chung quanh toàn là các thuyết khách tay nâng ly rượu, anh khách khí mỉm cười, khách khí uống rượu mọi người kính. Tôi hơi lo cho anh, uống như vậy khi nào mới có điểm dừng?
Mà đầu khác của bàn ăn, trưởng phòng Âu Dương là nhân vật đứng đầu sóng ngọn gió nhất của Trí Lâm hôm nay cũng đã bị bao vây chật như nêm, còn đâu mà quan tâm tới việc cạn ly với tôi?
Đang ăn, di động của tôi trong túi rung, Cao Triển Kỳ gọi tới: “Người đẹp, cô sống ở Tam Á dễ chịu chứ? Vui quên đường về rồi hả?”
“Ngày mai về rồi, sốt ruột gì chứ?” Tiếng ồn ào xung quanh, tôi vô tình nâng cao giọng nói.
“Sổ tiết kiệm tôi mang theo bên người gần 1 tháng rồi, chỉ đợi cô về kiểm tra thôi đấy!”
Tôi cười: “Đồng chí, thái độ rất tốt, đợi tôi trở về, nhất định sẽ ưu tiên suy nghĩ tới anh!”
Đúng lúc này, một ly rượu đặt trước mặt tôi, tôi ngẩng đầu nhìn, là Lâm Khải Chính. Tôi vội cúp máy, đứng lên nghênh tiếp.
Trên người anh toàn mùi rượu, mắt đã có những tia máu, anh nâng ly lên với tôi: “Thời gian này vất vả rồi, tôi thay mặt công ty cảm ơn cô!”
Tôi vội nâng ly rượu trên bàn, khách khí trả lời: ‘Đây là điều tôi nên làm.”
“Tôi uống hết, cô cứ tùy ý!” Lời chưa dứt, anh đã ngửa cổ, trút cả ly rượu đầ