XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

chỉ tới quán đó? Kỳ thực dưới tầng anh ấy ở có một quán Starbucks, nhưng chỉ cần không đi công tác thì mỗi sáng anh ấy đều sẽ lái xe nửa tiếng từ nhà tới quán trên đường Trung Sơn, khoảng từ 8h30 đến 9h, sau đó lại lái xe 20 phút đi công ty. Có lẽ vị café quán đó đặc biệt ngon. Vì vậy tôi theo anh ấy uống hàng sáng cũng bị nghiện.”
Tôi nghe những lời anh Phó nói, nhất thời không suy nghĩ được.
Anh Phó nhìn tôi, tiếp tục nói: “Có điều, chúng tôi ngồi uống café ỏ đó thường có thể nhìn thấy cô đi làm. Mỗi ngày khoảng 9h cô sẽ xuống xe taxi trước cửa quán Starbucks, sau đó băng qua đường lớn đi tới văn phòng đối diện, đúng không?”
Tôi ngơ ngẩn gật đầu.
Ánh mắt anh Phó có chút ý tứ sâu xa, anh nói: “Ngày mai nếu cô đi làm, lưu ý nhìn xe đỗ ở ven đường một chút, chắc chắn có xe BMW của Lâm tổng. Thật kỳ lạ, mấy lần nơi cô xuống xe chính là trước cửa sổ Lâm tổng ngồi nhưng cô chưa bao giờ phát hiện ra anh ấy, ngày mai nhớ nhìn kĩ nhé!”
Tôi ngây ngốc nhìn ngoài cửa sổ, linh hồn tôi bắt đầu bay khỏi cơ thể tôi – hàng sáng Lâm Khải Chính đúng giờ đến Starbucks đối diện văn phòng tôi uống café ư? Hơn nữa chính là thời gian tôi đi làm? Mỗi ngày anh đều có thể nhìn thấy tôi ra khỏi taxi, dáng vẻ vội vàng đi làm? Chuyện này là thế nào? Anh chưa bao giờ nhắc tới với tôi, tôi cũng mãi mãi không thể liếc một cái về phía quán café đó, nhưng, lẽ nào vào những buổi sáng sớm tôi còn lờ đờ ngái ngủ anh đã luôn chăm chú dõi theo tôi?
Tim tôi cuộn trào, không thể ngồi thêm được nữa, đứng lên ra khỏi phòng ăn, không biết khi nào anh Phó đã rời đi.
Tôi bước vào thang máy, trực tiếp ấn tầng cao nhất. Tôi chỉ muốn gặp Lâm Khải Chính, hỏi anh rốt cuộc làm vậy là vì sao?
Tôi không biết anh ở phòng nào, thế là tôi ấn chuông từng phòng, gấp gáp ra sức ấn.
Phòng thứ nhất là một ông khách người nước ngoài thò đầu ra, phòng thứ hai không ai trả lời, phòng thứ ba cũng vậy, phòng thứ tư cũng vậy, khi tôi ấn tới phòng thứ năm, cửa mở, Lâm Khải Chính mặc áo tắm xuất hiện trước mặt tôi. Thấy tôi, anh vô cùng ngạc nhiên, hỏi: “Có chuyện gì à?”
Tôi không trả lời, tiến vào trong, đóng cửa lại, sau đó, tôi bước lên, ôm chặt anh, kiễng chân hôn lên má, lên môi anh. Tôi đã quên tôi muốn hỏi gì, tất cả lý trí của tôi giây phút này hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự chờ đợi và mong mỏi không điểm cuối đối với anh trong sâu thẳm trái tim, dâng trào, không thể chặn lại.
Anh đáp ứng tôi, nhưng hiển nhiên có chút bàng hoàng và đột ngột không hề đề phòng. “Được không? Thực sự được không? Trâu Vũ, thực sự được không?” Anh hôn lên cổ tôi, hôn lên vành tai tôi, thảng thốt hỏi. Tôi lấy tay tháo đai áo tắm của anh, anh lại có chút ngượng ngùng.
Có lẽ là chờ đợi quá lâu, hai người đều dốc hết sức lực, nhưng không biết vì sao, tôi lại khóc khi anh bùng nổ, sự vui vẻ và bi thương trong trái tim đồng thời đạt tới đỉnh điểm, điều này dường như khiến tôi không cách nào chấp nhận.
Anh hoảng hốt ôm tôi: “Xin lỗi, xin lỗi.”
“Không phải do anh.” Tôi đáp.
“Đừng khóc, anh không muốn thấy em khóc.” Anh dịu dàng nói, dùng miệng uống đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.
Tôi lật người nhìn anh, trên mặt anh có nụ cười mỉm mê người, điều này thực sự khiến tôi đắm đuối.
“Vì sao?” Anh hỏi
“Hử?” Tôi vờ ngốc.
“Vì sao lại đổi ý?”
Tôi hôn khẽ lên đôi mắt anh, sau đó nói: “Vì sắc đẹp của anh.”
“Ha ha ha……” Anh cười thành tiếng.
Tôi vùi mặt vào lồng ngực anh, buồn rầu nói: “Em thích mùi nước hoa anh dùng.”
“Thế ư? Còn thích cái gì của anh?” Anh khép vòng tay ôm lấy tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, vờ suy nghĩ: “Thích … tiền của anh này, xe BMW của anh này, công ty của anh này, thích dáng vẻ của anh này……”
Anh nhìn tôi có phần thú vị mặc dù không coi lời nói của tôi là thật, sau đó anh nói: “Em biết anh thích em vì cái gì không?”
“Thích vẻ ngoài xinh đẹp như hoa của em.” Tôi đáp.
Anh lại cười, lộ ra hàm răng đều tắp, trắng bóng, sau đó tiến sát lên hôn tôi thật sâu, nói: “Đúng, em là người phụ nữ đẹp nhất anh từng gặp.”
Đột nhiên tôi lật người dậy khỏi giường, anh vội hỏi: “Sao vậy?”
Tôi vừa mặc quần áo vừa đáp: “Bay lúc 12h, chúng ta nên xuất phát rồi. Em còn phải thu dọn hành lý.”
Anh rời giường, mặc áo tắm, lại ôm chặt tôi trong vòng tay.
Tôi vùng ra khỏi anh, đi về phía cửa. Anh đi theo sau tôi, nói: “Đợi lát anh gọi em.” Tôi không quay đầu, mở cửa đi ra.
Trở về phòng mình, tâm trạng tôi thật khó cân bằng. Với sự cảm động khó nói, tôi đã nghe theo dục vọng nội tâm của bản thân, nhưng tôi làm sao đối mặt với những ngày tháng về sau. Xúc cảm mãnh liệt như vỡ đê, bát nước đã đổ đi khó mà lấy lại, tôi bây giờ lại có sự đau buồn không thể chịu đựng nổi dù chỉ một ngày vì không thể khống chế được vận mệnh của chính mình.






Tình cảm mãnh liệt như đê vỡ, nước đổ khó hớt lại. Cô đột nhiên cảm thấy bản thân mất sạch dũng khí. Tiếp theo nên làm thế nào đây?
Tương lai không chắc chắn khiến trái tim người ta dâng lên cảm giác sợ hãi và đa