XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

xa quả thực có một bóng dáng nho nhỏ.
“Thấy anh rồi chứ?”
“Thấy rồi. Anh ở đó làm gì?”
“Phong cảnh ở đây rất đẹp. Có muốn lên ngắm chút không?”
“Cao quá, em không dám.”
“Em đoán xem, nếu anh nhảy từ đây xuống, có trực tiếp rớt trước mặt em không?” Ngữ điệu nhẹ nhõm, lại khiến tôi dựng đứng lông tơ.
Tôi nghiêm giọng: “Anh nói linh tinh gì thế?’
Anh bật cười khẽ: “Yên tâm, anh không dám, anh không có dũng khí đó, như vừa nãy, anh ở bên sảnh lớn, nhìn em rất lâu, thấy em cúi đầu đếm tiền, từng lần đếm, đếm rồi lại loạn, đếm rồi lại loạn, thực sự rất đáng yêu, nhưng, anh cũng không có dũng khí tới bên cạnh em.” Ngữ điệu của anh ảm đạm.
“Đừng nói như vậy, kỳ thực em cũng thế, em cũng không có dũng khí đối diện với anh.” Tôi nói khẽ, hy vọng ăn ủi trái tim anh.
Anh không nói gì, tôi giơ điện thoại ngẩng đầu, cố gắng nhìn rõ bóng hình anh trên cao.
Rất lâu, rất lâu sau, anh nói một cách khó khăn trong điện thoại: “Trâu Vũ, nếu … cái gì anh cũng không cần, em còn yêu anh không?”
Cuối cùng, cuối cùng, anh nói tới đề bài khó khăn nhất này, nói tới sự lựa chọn thê thảm nhất này, tôi lại không ngớt đau lòng cho anh, chỉ là một tình yêu không phù hợp với thực tế thì thôi đi, lại có ý định lật đổ mục đích cuộc đời từ trước đến nay của anh, nhưng có thể thấy trái tim anh đã chịu sự đấu tranh và mâu thuẫn như thế nào. Tôi nên lấy đó làm an ủi chứ, đây nên là lời khen ngợi lớn nhất đối với tôi.
Thế là tôi nói: “Cảm ơn anh, thực sự cảm ơn anh.”
Nghe thấy câu trả lời của tôi, có lẽ anh tưởng rằng tôi tán thành cách nghĩ của anh, thế là anh nói: “Vậy em đợi anh, đợi anh sắp xếp ổn thỏa….”
Tôi cắt lời anh: “Đừng, Khải Chính, dù sao cũng đừng làm vậy, nhất định đừng vì em mà bỏ đi cuộc đời và sự nghiệp của anh, em không cần anh hy sinh nhiều như vậy, em không tiếp nhận nổi. Nếu anh làm vậy, em cũng sẽ không yêu anh.”Tôi nhìn anh chăm chú từ xa, nhận mạnh từng chữ từng câu: “Người em yêu là anh – người có tiền, có quyền thế, anh biết không?”
“…… vậy em trở về đi, trở về bên anh đi, được không?” Anh khẽ thỉnh cầu.
Đây là lần đầu tiên nghe thấy anh giữ tôi lại, trái tim của tôi yếu đuối tới nỗi không cách nào chạm vào nhưng tôi vẫn lắc đầu như cũ, cố gắng nói một cách qua quýt: “Kỳ thực em không thích hợp làm tình nhân, em quá tham lam.”
Chúng tôi cách nhau xa như thế, tôi không nhìn rõ dáng vẻ anh, nghĩ chắc anh cũng không nhìn thấy biểu hiện của tôi, không nhìn thấy khi tôi nói câu này, lệ chảy từ khóe mắt, lạnh lẽo trượt xuống cổ tôi.
Anh lại trầm mặc lần nữa. Hai chúng tôi cứ như vậy, nhìn nhau từ xa, muốn tiến lên một bước, nhưng hoàn toàn không có khả năng.
Cuối cùng, tôi nhẫn tâm nói câu “Tạm biệt”, không đợi anh trả lời, cúp máy, quay người bỏ đi.
Vừa may trước cửa khách sạn luôn có taxi đỗ chờ khác, tôi ngồi lên một trong những chiếc đó, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi tầm nhìn của Lâm Khải Chính.
Lái xe hỏi tôi đi đâu? Tôi ngỡ ngàng, mịt mù, bỗng nhiên nhìn thấy trước mặt có xe bus, đuôi xe có dòng quảng cáo: “Triển lãm ảnh của chuyến du lịch một mình – khoác ba lô chụp ảnh.”, tôi rất thích chương trình này, thuận tay chỉ nó rồi nói: “Ở chỗ kia, nhà triển lãm!”
Xe khởi động đi về phía trước, chỗ giao nhau đúng lúc đèn xanh, rẽ trái là ra đường lớn.
Cổ tôi cứng ngắc, ngồi trên xe, không dám quay đầu, dường như tầm nhìn của anh vẫn trên đỉnh đầu tôi như cũ. Cho tới khi xe chạy rất xa rất xa, tôi mới nhẹ nhàng nhìn lại đằng sau, lúc này, tầng cao nhất của khách sạn Quân Hoàng đã bị các kiến trúc lớn nhỏ hoàn toàn che lấp.
Chiều chủ nhật, trong triển lãm có rất nhiều trẻ con, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng vui đùa của chúng và tiếng trách mắng của cha mẹ, nhưng những bức ảnh đẹp đẽ kia vẫn khiến tâm trí tôi tập trung. Đang nhìn đến say sưa, đột nhiên nghe thấy người gọi: “Chị Trâu.”
Quay đầu, là Đinh Giáp, cậu ta đeo trên thắt lưng một cái loa nho nhỏ, bên tai đeo tai nghe, cười tươi như hoa.
“Cậu đây là …?” Tôi chỉ chỉ trang bị của cậu ta.
“Em là hướng dẫn viên của triển lãm, có cần em phục vụ chị không?” Cậu ta đáp.
“Có cần tiền không?” Tôi nhướng mày hỏi.
Cậu ta lắc đầu: “Không cần, em có nghĩa vụ giới thiệu mà.”
“Vậy thì đương nhiên là được rồi.”
Thế là cậu ta bắt đầu giới thiệu cho tôi từng bức từng bức ảnh, dưới sự chỉ bảo của cậu ta, quả thật tôi mới nhìn ra điều huyền diệu trong ảnh, có phần ngạc nhiên, thích thú. Người lớn và trẻ em tập trung cạnh tôi càng lúc càng nhiều. Khi kết thúc thuyết minh, khán giả và tôi đều nhiệt liệt vỗ tay cho cậu ta.
Mọi người dần di tản, Đinh Giáp đi cùng tôi ra khỏi phòng triển lãm.
Tôi dừng bước, tạm biệt cậu ta, đột nhiên cậu ta lấy ra vài tờ giấy nhỏ: “Em có vài phiếu miễn phí ở quán café này, hay là em mời chị cốc café?”
Tôi không có lý do để từ chối, hơn nữa, lúc này tôi đến bước đường cùng rồi, cũng thích có người nói chuyện, giết thời gian. Tôi hỏi: “Cậu không cần tiếp tục làm việc à? Có thể nghỉ không?”
“Vừa nãy em chuẩn bị tan làm, chị đợi em lát, em trả máy móc này.” Nó