Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.

nhẫn làm tổn thương nhau đi, chỉ có như vậy, tất cả mới có điểm chấm dứt.
Tôi cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, chân nhũn xuống, ngồi ở vườn hoa bên cạnh, trong đêm tối, bưng mặt khóc rưng rức.
Lúc này, bên đường vọng tới tiếng bước chân, tôi không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình, vội vàng đứng lên đi về phía hành lang, vừa đi vừa dùng tay áo chùi qua loa nước mắt trên mặt.
“Trâu Vũ!” Có người gọi tên tôi đằng sau, là Tả Huy.
Tôi không muốn để ý tới anh ta, đi thẳng lên lầu. Anh ta bước nhanh vượt qua tôi, chặn trước mặt tôi.
Hành lang rất tối, cho dù mặt đối mặt cũng nhìn không rõ nhau. Tôi nói một cách căm hận: “Tránh ra, chắn trước mặt làm gì?”
“Em và anh ta chia tay rồi à?” Anh ta hỏi.
“Không liên quan tới anh.”
“Anh đều nghe thấy hết rồi. Bọn họ mời lãnh đạo và anh em trong cục đi ăn, ăn xong, bọn anh cùng xuất phát, anh thấy anh ta lái xe vào khu nhà mình.”
“Là anh cố ý, đúng không? Anh có ý muốn làm khó anh ấy, đúng không?” Tôi nhìn chằm chằm anh ta trong bóng tôi.
Anh ta biết tôi ám chỉ điều gì, im lặng một lúc rồi nói: “Đúng, anh cố ý nói. Anh ta luôn ngạo mạn trước mặt anh, anh muốn châm chọc anh ta chút, nhưng anh không ngờ bọn em đã chia tay rồi, không ngờ anh ta sẽ tới trách em.”
“Anh đã đạt được mục đích rồi, chúc mừng anh!” Tôi nói xong muốn vượt qua anh ta.
Anh ta giơ tay ra chặn tôi lại: “Trâu Vũ, khi đó, em cũng từng khóc vì anh chứ? Khóc giống như bây giờ vậy?”
Câu hỏi thật vô vị, mỗi một người đàn ông đều hy vọng người phụ nữ bị vứt bỏ nỉ non sau lưng mình, như vậy, phản bội trở thành ly biệt, còn có ngày quay đầu.
Tôi ngẩng đầu nói: “Cho dù tôi có khóc, khóc giống như bây giờ, cũng vì bản thân mình chứ không phải vì đàn ông các anh.” Nói xong, tôi lại thử đi qua anh ta lần nữa, lần này tôi thành công.
Hành lang tối tăm, chỉ nghe thấy bước chân thùng thùng của tôi, đột nhiên anh ta hỏi: “Trâu Vũ…… Bây giờ …. có phải em cũng hiểu hoản cảnh anh khi đó? Có phải em có thể tha thứ cho anh nhiều hơn một chút không?”
Tôi thở dài, quay người nhìn anh ta, anh ta quay lưng với tôi, đợi câu trả lời của tôi.
“Đúng, bây giờ tôi mới biết, thực ra anh căn bản không yêu tôi! Tôi và anh ấy cho dù thế nào đều không nỡ làm tổn thương người khác, thà bản thân mình đau khổ, còn anh, khi đó trước mặt tôi, anh mong tôi tha cho anh một con đường sống, anh nói hợp tình hợp lý như vậy, không hề đặt tôi trong trái tim, bây giờ anh muốn tôi tha thứ cho anh, quá muộn rồi nhỉ?”
Trong bóng tối, lờ mờ thấy anh ta quay đầu, dường như muốn giải thích, nhưng rất lâu sau, anh ta chỉ thấp giọng nói một câu: “…. Nhìn thấy em đối với anh ta, anh mới biết, em yêu anh còn ít hơn.” Nói xong, anh ta lặng lẽ xuống lầu, mở cửa nhà, bước vào.
Lại là tiếng cửa nặng nề, tối nay thật là kém may mắn, hai người đàn ông trong cuộc đời tôi đều ở trước mặt tôi nặng nề đóng cửa. Tôi ngẩn ngơ đứng một lúc, mệt mỏi quay người, trở về nhà.
Đêm tối tĩnh mịch, tâm trạng tôi ngẩn ngơ nằm trên giường, nhìn bóng ngược của nhánh cây trên trần nhà, mỗi một phút trong đêm sao mà dài đến vậy. Cảm giác mất ngủ thật khó chịu, tôi ngủ đến khi toàn thân đau mỏi, dứt khoát đứng dậy tới bên cửa sổ, nhìn sắc trời phía xa, hai giờ sáng, trời hơi mờ mờ sáng dần lên.
Vẫn luôn cầm di động trong tay, liên tục ấn sáng màn hình, lại nhìn nó trở nên tối đen, tin nhắn đó vẫn lưu trong hộp thư nhận của tôi, tin nhắn tiếng Anh của anh: “sorry, I’m very busy. I’ll call you later”. Tôi dựa đầu xuống cửa kính lạnh lẽo, nhìn từng lượt, tưởng tượng dáng vẻ anh đang bận rộn, tranh thủ thời gian, ấn từng chữ cái cho tin nhắn này.
Lúc này, dưới lầu loáng thoáng vang đến tiếng xe, tôi quay mặt, nhìn thấy một chiếc Jeep màu đen to lớn, không bật đèn, lặng lẽ lao lên đường đi bộ trước tòa nhà, dừng dưới cửa sổ của tôi.
Khu nhà nửa đêm đến đèn đường cũng đều tắt rồi, tôi cố gắng nhìn, vẫn không thể nào nhìn rõ biển số xe là bao nhiêu. Nhất thời có chút kích động, có thể là anh không? Là anh quay lại ư? Anh sẽ lại gọi điện cho tôi chứ? Tôi nhìn chằm chằm di động, đợi điện thoại rung, nhưng lâu sau vẫn không có động tĩnh.
Là anh ư? Có thật là anh không? Tôi không thể đợi hơn được nữa, tôi nhất định phải xác nhận có phải là anh không. Thế là tôi rón rén ra khỏi cửa, xuống lầu.
Đứng ở cửa tòa nhà, tôi dựa vào ánh sáng đằng xa, cuối cùng cũng nhìn rõ biển số xe, quả nhiên là anh, 66888! Nhưng nhìn ra, trong xe tối đen, không có chút động tĩnh.
Tôi còn nhớ dáng vẻ nổi giận đùng đùng khi rời đi, dường như cả đời này đều không muốn gặp lại tôi lần nữa, sao biết bây giờ anh trở lại chỗ này. Tâm ý của con người thường quanh co phức tạp, như tôi, như anh ấy.
Có nhà khoa học từng nói rằng, ban đêm khi vô cùng mệt mỏi, ý chí con người sẽ bị hạ thấp khoảng 50% . Bây giờ ý chí của tôi đang lúc yếu đuối. Tôi đứng đằng sau xe, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đi về hướng về cửa của lái xe.
Chưa đợi tôi tới cửa, cửa xe mở, anh bước xuống, trong tay còn kẹp điếu thuốc đang châm dở. Dưới ánh