Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.
bỗng thấy là lạ, cô phốc cái túm chặt lấy tay cảnh sát Mễ, nửa cười nửa không nói: “Đồng chí cảnh sát định giở trò lưu manh đấy hả?”. Mễ Dương tự nhiên như không đáp: “Đâu có đâu.” Vi Tinh cười khẩy một cái, “Không có? Vậy cậu sờ vào đâu thế hả?!”. Mễ Dương làm ra vẻ bừng tỉnh, “Hả? Xin lỗi nhé, phẳng thế này, tớ lại cứ tưởng là sau lưng cơ đấy!”
“Cậu chán sống rồi hả! Xem quy hoa điểm huyệt thủ của ta đây!!” Vi Tinh gào thét xông lên, Mễ Dương hi hi ha ha né tránh, tuy bị véo đến nhe nanh trợn mắt, nhưng vẫn cố “ăn đậu phụ”, môi dẩu lên như loài thú ăn kiến đòi hôn Vi Tinh. Vi đại tiểu thư đương nhiên không chịu, lẩn như trạch trốn, sau cùng cảnh sát Mễ buồn rầu nói: “Sao tớ cảm giác mình cứ như hắc sơn lão yêu trong Đại Thoại Tây Du ấy nhỉ, chạy quanh cậu đến cả N vòng rồi, hút tí chân khí mà khó thế sao?”
“Ha ha, đương nhiên!”, Vi Tinh cười lộ cả răng hàm, rồi “Umm!”, hay rồi, Mễ Dương cực kỳ đắc ý, cuối cùng cũng hút được rồi, quả nhiên là rất bổ… hai người còn đang ngây ngất thì Vi Tinh nhận được điện thoại của Jane, bảo cô lên mạng trả lời thư cho một đồng nghiệp ở Hồng Kông. Vi Tinh nhanh chóng về phòng mở máy tính.
Ở đồn hôm nay phát cho một túi táo, Mễ Dương nhặt hai quả rửa sạch, định ăn cùng Vi Tinh, “Tinh Tinh”, âm báo có tin nhắn, lôi điện thoại ra xem, là MMS[7'>: Quần áo của Lakers[8'>, chữ ký của Kobe[9'>, dưới chỉ độc một câu: “May mắn thật, chữ ký xịn luôn!”, “Phù…” Mễ Dương thở dài. Cô ấy còn biết mình thích gì nữa… nghĩ lại câu nói lúc trước của chị Trương, Mễ Dương thầm hạ quyết tâm: Cứ thế mà làm!
[7'>. Tin nhắn đa phương tiện.
[8'>. Los Angeles Lakers: đội bóng thuộc giải bóng rổ nhà nghề Mỹ NBA.
[9'>. Kobe Bryant: một cầu thủ của Los Angeles Lakers.
“Tốt quá, vậy cám ơn cháu, cháu làm việc đi, ừ, hẹn gặp lại.” Bà Mễ gượng cười đặt điện thoại xuống, một lúc lâu sau hừ một câu: “Cô ta có ý gì chứ.” Ông Mễ ngồi đọc báo bên cạnh cười, “Con gái người ta đúng là lễ độ hiểu chuyện, ra nước ngoài cũng không quên gọi điện hỏi thăm chúng ta, còn hỏi bà thích cái gì nữa chứ, thế chẳng phải quá tốt hay sao? Đều là người môt nhà cả mà.”
Cái gì mà người một nhà chứ, bà Mễ oán thầm, cầm quyển tiểu thuyết trên bàn uống trà lên lật giở trang được trang không, trong lòng bắt đầu tính toán. Từ sau chuyện viếng thăm của hai mẹ con họ lần trước, tuần nào bà Liêu cũng gọi điện thoại đến, nói chuyện với bà và cả chồng bà, thời gian không dài, song khiến người ta cảm thấy dễ chịu, ít nhất là chồng bà thấy rất vui. Hôm trước Mễ Dương đi mua báo quên điện thoại, bà cũng đã xem tin nhắn Liêu Mỹ gửi cho Mễ Dương rồi, loáng thoáng tìm hiểu được, Liêu Mỹ gần như ngày nào cũng nhắn tin cho Mễ Dương, mà còn bất chấp thái độ Mễ Dương thế nào, vẫn không thôi liên lạc. Mục đích của con bé này rõ ràng quá rồi, chính là nhằm vào con trai của mình đây mà!
Nếu đổi lại là người con gái khác, dù có kém Liêu Mỹ tí chút mà theo đuổi Mễ Dương như thế, bà Mễ lại chẳng đến tận Ung Hòa Cung thắp hương không chừng, nhưng Liêu Mỹ thì… “Haizz…”, bà Mễ than thở. Ông Mễ buồn cười lắc lắc đầu, “Vi Tinh thì bà không thích, giờ Tiểu Mỹ có ý đó với con trai mình, bà vẫn không ưa, thật không biết phải thế nào thì mới vừa ý bà.”
“Chỉ cần không phải hai đứa nó là được!”, bà Mễ gắt lên. Ông Mễ cười xòa, “Lúc đầu bà còn nói chỉ cần không phải Vi Tinh là được, giờ thì sao?”. Bà Mễ bị dồn cho không nói được câu nào, tức tối hồi lâu đột nhiên hiểu ra, “Ơ, hóa ra ông cũng biết chuyện Liêu Mỹ có ý đồ với con trai mình à?”
“Tôi đâu có ngốc đến mức ấy.” Ông Mễ giở báo soàn soạt. Bà Mễ xán lại hỏi: “Vậy ý ông thì sao?”. “Câu hỏi này của bà có vấn đề, có phải tôi lấy vợ đâu, bà phải hỏi con trai chứ.”, ông Mễ nửa đùa nửa thật nói. Bà Mễ trợn mắt, “Thế thì còn nói làm gì?”. “Hề hề”, ông Mễ cười, “Cho nên mới nói, bà chẳng phải đã nghe ra rồi sao? Đừng làm khó cho con trai nữa.” Nói xong lại tiện miệng hỏi: “Mễ Dương sao vẫn chưa về nhỉ?”
“Nhà đối diện chứ đâu.” Bà Mễ hừ một tiếng. Ông Mễ sững lại, vô thức quay đầu nhìn ra cửa, “Sao bà biết?”. “Bởi vì tôi là mẹ nó!”, ông Mễ đang định gật gù lại thấy có gì không phải, “Thế ông bà Vi cũng ở nhà sao?”. “Đi dạo rồi.”, “Cái đấy mà bà cũng biết?” ông Mễ có phần buồn cười, người phụ nữ này có phải lính trinh sát trời sinh không hả. “Có gì lạ đâu, tôi làm hàng xóm với họ hơn hai mươi năm nay rồi, họ nghĩ gì tôi còn không biết sao?! Chẳng phải…”, bà Mễ chưa nói hết câu, thì nhân vật chính xuất hiện, “Bố, mẹ, con về rồi đây!” Mễ Dương cưới tít mắt chào bố mẹ.
Bà Mễ đứng dậy đón áo khoác anh đưa, bỗng túm lấy cằm Mễ Dương, “Miệng con làm sao thế này, bị chó cắn à?”. Mễ Dương giật thót, theo phản xạ liếm liếm môi, quả nhiên có vị máu nhàn nhạt – Cô nàng Vi Tinh này ghê gớm thật. Thấy con trai không trả lời câu hỏi của mình, lại còn bắt đầu cười ngây ngô như đang hồi tưởng điều gì, bà Mễ chán nản càu nhàu: “Đúng là nghiệp chướng mà!”
Mễ Dương cởi áo khoác đi rửa mặt, từ nhà vệ sinh nghe tiếng bà mẹ hỏi: “Này, Mễ Dương, cái hộp này của con đựng thứ gì thế? Gói đẹp gớm nhỉ, sao còn