Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2312 lượt.

vành đai 5, trả trước khoản đầu, vẫn còn lo được.
Về phần Vi đại tiểu thư, từ nhỏ đã không có khái niệm gì về kinh tế, may mà ngoài ăn uống ra cũng không có sở thích nào tiêu đến tiền, ngoài khoản cố định hàng tháng nộp cho bà Vi, cô cũng dành dụm được một ít, mà thật là chỉ có chút ít, lấy năm ngón tay ra tính vẫn còn thừa, ai bảo lương cô trước giờ toàn thấp lẹt đẹt chứ.
Khó khăn lắm mới vào được BM làm trâu ngựa cao cấp hơn một chút, mới dám vung tay một tí, cho nên mấy ngày nay cô ngấm ngầm định mua tặng Mễ Dương cái điện thoại Nokia mẫu mới ra, dành cho anh một sự bất ngờ. Nghĩ tới việc Mễ Dương sẽ ngạc nhiên sung sướng thế nào, Vi Tinh thấy cái áo khoác không còn đẹp như trước nữa. “Về thôi!”, cô lôi Á Quân đi, Liêu Mỹ liếc nhìn cái áo khoác rồi cũng bước theo.
Ba cô gái vừa đi vừa nói chuyện, chủ yếu là cô nàng Á Quân đang trong trạng thái phấn kích cứ liên tục mở máy, từ chuyện cô trúng tiếng sét ái tình của Tạ Quân như thế nào cho đến việc chòm sao, nhóm máu của hai người hợp nhau ra sao đều là do tạo hóa sắp đặt… Liêu Mỹ mỉm cười lắng nghe, hình như cô cũng có chút hiểu biết gì đó về nhóm máu, thỉnh thoảng cũng thêm vào đôi câu chạm đến tận tâm khảm Á Quân, Á Quân càng phấn khởi hơn.
Vi Tinh theo sau chỉ biết nghe, nhìn đôi chân thon dài của Liêu Mỹ, dáng vẻ cười nói nhã nhặn, bỗng có cảm giác tự ti, sau nghĩ lại thấy Mễ Dương cũng không phải soái ca gì, mắt thì bé, cười thì như lưu manh, ngoài mình ra ai mà thèm chứ, nhưng Liêu Mỹ hình như cũng có ý đó…
“Nàng ta đang nghĩ gì thế nhỉ? Thấy cái này thế nào?” Á Quân đang cầm bộ đồ lót Wacoal lên ướm hỏi Liêu Mỹ. Liêu Mỹ đáp, “Đẹp đấy.” Trong lòng cô lại đang nghĩ hay là Mễ Dương đã nói gì với Vi Tinh rồi, tuy không có gì đặc biệt, song biểu hiện của Vi Tinh từ sau khi gặp mình cứ kỳ lạ làm sao ấy.
“Chị à, để em lấy B80 chị thử xem nhé?”, cô bán hàng cười rất chuyên nghiệp. “Được.”, Á Quân vui vẻ nhận lời. Tạ Quân sơ bộ đã nắm được rồi, nếu mọi chuyện thuận lợi, thì nội y đẹp cũng là một trong những vũ khí chết người mà. “A May, cậu ít nhất cũng phải mặc đến C ấy nhỉ?” Á Quân có phần ngưỡng mộ lướt qua vòng một của Liêu Mỹ. “C và D đều được.” Liêu Mỹ gật gật đầu, cô quay sang hỏi Vi Tinh đang đứng đực ra: “Vi Tinh, của cậu là gì, hay cũng vào thử xem?”
Vi Tinh đang mải nghĩ lung tung liền ngớ ra, “Tớ á? Cái gì là gì cơ? Ờ…”, tiếp đó liền phản ứng ra, đáp rõ to: “Của tớ là O”. Lời vừa dứt, mọi người xung quanh im bặt, Liêu Mỹ và cô bán hàng đều trợn mắt nhìn, tiếp đó là một tràng cười “Ha ha ha” ồ lên, Á Quân cười lăn cười bò, cứ như là điên vậy, Liêu Mỹ cũng hiếm khi cười nhe cả răng, cô bán hàng thì nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Vi Tinh không hiểu đầu cua tai nheo còn thắc mắc, tớ nhóm máu O thì có gì mà buồn cười chứ…
“Bóng đại ca, mai gặp nhé.” Á Quân cười rõ gian vẫy tay chào Vi Tinh xuống xe. Vi Tinh quay lưng ra xa giả bộ không nghe thấy, cô không muốn mất mặt cùng cô nàng Từ Á Quân ngốc nghếch này. Dạo này đám cảnh sát trẻ như Mễ Dương toàn phải làm thêm rất vất vả, đồn trưởng Ngưu hôm nay mở lòng từ bi, cho họ về sớm nghỉ ngơi. Cho nên lúc chiều Mễ Dương nhắn tin nói muốn vào thành phố đưa cô đi ăn cơm, rồi cùng về nhà.
“Tớ gọi cậu mấy câu rồi, không nghe thấy à?” Mễ Dương không biết ở đâu hiện cốc đầu cô một cái, Vi Tinh giật nảy mình, “Đáng ghét, đến từ lúc nào thế?”. “Vừa xuống xe đã thấy cậu đứng quay lưng ra, gọi cậu cũng không thèm nghe”, Mễ Dương cười nói. “Xì, đều là do mụ Từ Á Quân chết tiệt kia gây ra cả đấy.” Vi Tinh lầm bầm, không đợi Mễ Dương hỏi tiếp, kéo anh đi về hướng tòa nhà cạnh công ty BM, đó là một khu bách hóa rất lớn, buổi trưa dân công sở đa phần đều vào đó ăn cơm, rồi tiện thể lượn lờ dạo phố luôn.
“Cay tê mê hoặc”, Vi Tinh một mình chén bay cả con cá hấp, ăn vô cùng thỏa mãn, ăn cơm xong cô vừa ợ hơi vừa cùng Mễ Dương dạo phố. Hai người họ thật sự rất hiếm khi cùng đi dạo phố mua đồ, Mễ Dương đàn ông con trai vốn dĩ đã không thích dạo phố, còn Vi Tinh cũng là cô gái hiếm hoi, không thích dạo phố để tiết kiệm tiền, cho nên khi hai người tay nắm tay lang thang dưới ánh đèn rực rỡ, giữa những gian hàng hiệu đủ loại đẹp đẽ sáng bóng, lại cảm thấy rất mới lạ, rất vui vẻ, hào hứng chỉ chỉ trỏ trỏ.
Gần đây do thay đổi môi trường làm việc, dưới sự soi sáng của Á Quân, Liêu Mỹ, thậm chí là cả Amy, trình độ thưởng thức mốt của Vi đại tiểu thư cũng tăng lên không ít. So sánh với cô, cảnh sát Mễ chỉ là anh chàng nhà quê, cười hì hì nghe Vi Tinh giảng giải thế nào là GUCCI, CD, những thứ đó anh không hứng thú, chỉ khi nhắc đến Cartier, Mễ Dương mới chú ý một chút. Bởi Vi Tinh nói, mục tiêu của con gái bây giờ đối với đám cưới là được đeo nhẫn kim cương Cartier, mặc váy cưới Vera Wang, v.v… Nhưng vừa nghe tới giá tiền, Mễ Dương đã líu hết cả lưỡi, nghĩ bụng nếu cậu không muốn đeo nhẫn Cartier, mặc váy cưới Vera Wang mà ngủ ngoài đường, chúng ta thà để tiền mua nhà còn hơn.
Hai người lang thang không mục đích trong khu mua sắm đến ba vòng. Mễ Dương bỗng kéo Vi Tinh vào một cửa hàng hiệu, chính là c