XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 134923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/923 lượt.

người hoàn mỹ. Làn váy như một bông hoa đang nở, bắp đùi thon dài như muốn câu dẫn người. Tối nay cô như một ngọn lửa cuồng dã sáng rỡ khoác tay Thạch phu nhân lễ phép chào hỏi khách khứa.
Bên cạnh cô còn có một chàng trai trẻ tuổi vô cùng anh tuấn, nếu quen biết với Thạch gia thì sẽ biết đó là cậu con nuôi của họ Thạch, Triệu Tử Hiển, những năm trước hắn đều ngoan ngoãn ngồi một mình một chỗ, sao năm nay lại đứng bên cạnh vợ chồng Thạch thị?
Chẳng lẽ Thạch gia định đem hắn công khai giới thiệu cho mọi người? Nghĩ thì có vẻ thật là tốt, nhưng trên thực tế...
“Sắc Vi, Tử Hiển, đây là Nhiếp chủ tịch của tập đoàn Hoàn Cầu cùng con trai là Thiên Minh.” Thạch phu nhân vỗ nhẹ tay con gái: “Thiên Minh tốt nghiệp MBA của Havard, nó giúp bác Nhiếp quản lý công ty rất thành công, ngay cả anh trai của con cũng khen nó là đứa có tài, có cơ hội các con nên học hỏi làm quen một chút. Thiên Minh, đây là Sắc Vi và Tử Hiển.”
“Bác gái, bác kêu cháu là Kevin là được rồi.”
Thạch Kính Nhất rất tự nhiên cùng hàn huyên với Nhiếp Chủ tịch. Thạch phu nhân nở nụ cười thân thiết mà thỏa đáng đem con gái mình giới thiệu cho vị tuổi trẻ tài cao Nhiếp Thiên Minh.
“Đúng rồi, Sắc Vi, con không phải đang muốn mở công ty sao? Vừa lúc Kevin có quản lý một công ty thời trang, danh tiếng vô cùng tốt, hai đứa có thể trao đổi với nhau nha.”
“Thạch tiểu thư muốn làm về thời trang sao?” Bị sắc đẹp của Thạch tiểu thư mê hoặc, Nhiếp Thiên Minh lập tức cười đến ngơ ngẩn: “Thật không ngờ Thạch tiểu thư như vậy mà có thể làm được.”
“Sao lại gọi là Thạch tiểu thư, mọi người đều là chỗ quen thân, gọi là Sắc Vi là được rồi.” Thạch phu nhân ưu nhã quay đầu, hòa ái phân phó: “Tử Hiển, con cũng nên học tập Kevin cho tốt, nó mặc dù xuất thân thế gia nhưng tính tình tốt lại không kiêu ngạo, con cũng nên trò chuyện cùng.”
“Vâng” Triệu Tử Hiển lên tiếng, giọng rất lễ độ.
Thạch phu nhân hài lòng gật đầu, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ hiền lành và thương yêu. Người ở bên ngoài nhìn vào cứ nghĩ là gia đình mẫu từ tử hiếu (mẹ hiền, con ngoan), nhi tuấn nữ mĩ (con trai đẹp trai, con gái xinh đẹp), thật đáng ghen tị.
Suốt cả đêm, Thạch phu nhân nắm chặt tay Thạch Sắc Vi đem cô tự nhiên mà đi giới thiệu cho vô số người, một đống đàn ông anh tuấn trẻ tuổi, phía sau họ đều lóe lên vầng hào quang bốn chữ to: “Có tiền, có thế”. Trong lúc nói chuyện thì ca ngợi đối phương có bao nhiêu ưu tú, đem bao nhiêu điểm mạnh phô hết ra ngoài sau đó thân thiết dặn dò Triệu Tử Hiển nhất định phải cố gắng học tập bọn họ.
Sắc mặt Thạch Sắc Vi càng về sau càng khó coi, cha mẹ làm quá rõ ràng như vậy cô có muốn giả vờ không biết cũng không thể.
Bọn họ ngay trước mặt A Hiển giới thiệu một đàn ông là kim cương độc thân. Trước mỗi vị đó nhất định phải hỏi A Hiển xem vị đó có đủ ưu tú hay đủ xuất sắc, như vậy thừa biết là cố tình làm nhục hắn. Khiến cho cô muốn nổi giận.
Người khác nhìn vào thì thấy vợ chồng Thạch thị cực kỳ yêu thương con mình, vì con gái mà giới thiệu đối tượng tốt đồng thời không quên để con trai làm quen với những người này còn dặn dò phải cố gắng học tập họ, quả thật là gia đình hòa thuận.
Nhưng trên thực tế là gì? Thạch Sắc Vi giận sắp nổ tung, người khác không hiểu nhưng cô quá rõ ràng. Cả đêm nay, cha mẹ dùng một thái độ hòa ái nhất để nói với Triệu Tử Hiển rằng cái gì gọi là tương xứng, cái gì gọi là sự khác biệt.
Có thể xứng với Thạch Sắc Vi ít nhất phải thân thế hiển hách, gia tài bạc vạn, mà Triệu Tử Hiển chỉ là một cô nhi nghèo, không có gì cả, thậm chí bây giờ còn dựa vào Thạch gia thì có tư cách gì nhúng chàm vào con gái bảo bối của Thạch gia?
Giết người đau nhất không phải là lưỡi dao sắc bén mà là dao cùn. Vợ chồng Thạch không hổ là người giao tiếp lịch sự trên thương trường nhiều năm, hiểu con gái tính quật cường, tính khí bốc hỏa. Bọn họ dứt khoát không trực tiếp trở mặt mà tránh đằng trước, vòng ra phía sau để chỉ cho Triệu Tử Hiển thấy cái gì gọi là tuyệt đối, cái gì gọi là không xứng đáng.
Như thế này chẳng phải nhục hơn sao? Triệu Tử Hiển là người có lòng tự ái rất mạnh, được Thạch gia nhận nuôi, lại biết rõ thân phận của mình, cẩn thận tuân thủ tất cả để cho mình không phải nợ ân huệ của Thạch gia quá nhiều. Chỉ cần hắn có khả năng, hắn sẽ kiên quyết không nhận của Thạch gia một hào.
Chỉ là không nghĩ đến, bọn họ ở chung một chỗ mà tình cảm phát triển quá sớm, đến giờ hắn vẫn chưa thể tự lập được nên mới bị sỉ nhục như vậy. Có thể biết hôm nay hắn đã bị sỉ nhục đến mức nào.
Nhưng hắn vẫn có thể đứng ở nơi đó, tao nhã lịch sự mỉm cười, hoàn mỹ diễn vai con trai của Thạch gia, lễ phép chu đáo như không nhìn ra ý tứ của vợ chồng Thạch thị.
Thậm chí trước đó, cô thở dài, nghĩ đến tin nhắn cô nhận được trước bữa tiệc cô mới có thể nhịn được đến bây giờ, tất cả vì tin nhắn kia. Chỉ có hai chữ rất đơn giản “Nhẫn nại”. Nhưng cô hiểu tất cả, hắn không phải không biết con đường để hai người đến với nhau rất khổ cực, nhưng hắn không thèm để ý, thậm chí vì cô mà nhẫn nại. Nếu hắn có thể thì dĩ nhiên cô