XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 134925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/925 lượt.

cũng làm được, cô không phản đối hắn.
Không thể không thừa nhận, cha mẹ của cô dùng chiêu này quá ác, vừa giới thiệu cho cô người môn đăng hộ đối, vừa thầm hung hăng làm nhục Triệu Tử Hiển. Bọn họ cũng khá hiểu hắn, biết lòng tự ái của hắn mạnh, để cho hắn có thể biết khó mà lui.
Bọn họ chắc là nghĩ rằng, Thạch Sắc Vi gặp gỡ những người đàn ông anh tuấn, tinh anh, nhiều tiền xong sẽ phát hiện ra cô thích một chàng trai với hai bàn tay trắng là một chuyện ngu xuẩn. Nhưng có tiền thì sao? Tiền mà thôi, cô Thạch Sắc Vi có rất nhiều tiền, chưa cần nói đến tiền cha mẹ cho, chỉ cần tiền ông bà nội để lại cho cô thì cũng đủ sống mấy đời rồi. Cô còn cần chọn người có tiền sao?
Muốn để cho cô quên A Hiển mà yêu người khác sao? Làm gì có chuyện đó. Đôi mắt cô không tự chủ mà nhìn sang người vô cùng anh tuấn đang đứng bên trái mẹ, A Hiển của cô. Của cô, thật là từ sở hữu thật tốt đẹp.
Tối nay hắn không giống như ngày thường, mặc đồng phục hoặc mặc đồ ở nhà rất thoải mái, tuổi trẻ mà mang đầy vẻ ngây thơ. Tối nay thì khác, hắn mặc lễ phục.
Muốn xem một người đàn ông dáng có tốt hay không thì phải xem hắn mặc Tây trang. Thạch Sắc Vi vẫn cho rằng tây trang là thứ có thể kiểm tra dáng người của đàn ông tốt nhất, ví dụ như anh trai cô Thạch Quân Nghị, mặc dù không thể xưng là anh tuấn nhưng vẫn mang khí chất lãnh đạo, mặc y phục bất kỳ nào đều là khí thể mười phần, kiêu ngạo bức người.
Mà Triệu Tử Hiển khác hoàn toàn với Thạch Quân Nghị, Thạch Quân Nghị có vẻ cứng rắn nam tính, còn Triệu Tử Hiển có vẻ tao nhã tuấn tú, ngũ quan hắn vô cùng thanh tú, môi hồng răng trắng. Mặc tây trang màu đen vào lại mang vẻ đặc biệt sạch sẽ tự nhiên, tuấn lãng bất phàm.
Ánh mắt của cô rơi trên cổ áo hắn, sắc mặt khó coi cũng tạm hòa hoãn ra một chút. Hắn đang đeo chiếc cà vạt cô đã tặng, cô quả nhiên không chọn sai màu. Cái màu này khiến cho đôi mắt hắn đen của hắn thêm sâu hơn, da càng trắng hơn, đẹp trai không thể kiềm chế nổi.
Cứ như vậy nhìn hắn cũng đã khiến cô xúc động vô cùng, thật muốn đưa tay tháo cà vạt ra để chính tay cô thắt lại cho hắn.
Có thể là do ánh mắt của cô quá mức nóng bỏng khiến cho hắn cảm thấy được, hắn nhẹ nhàng ngước mắt liền chạm ngay ánh mắt của cô. Sau đó hai người không thể tránh nổi cứ nhìn sâu vào mắt nhau đem bao nhiêu nhiệt tình khát vọng dâng lên như nước thủy triều.
Vào giờ phút này âm nhạc réo rắt như nước chảy, bọn họ đứng đó rất gần nhau, yên lặng đưa mắt nhìn nhau. Cái gì gọi là tiền bạc, quyền thế, nhà cửa xa hoa cũng không thể bằng đôi mắt kia đang nhìn cô.
Hà Bội Dung rất nhạy bén, cảm giác được con gái đang luống cuống, sắc mặt hơi trầm xuống, âm thầm bấm nhẹ tay cô nhắc nhở: “Sắc Vi, Leo mời con khiêu vũ kìa! Đứa trẻ này sao lại đứng đây xấu hổ thế này?” Rất tự nhiên che dấu đi vẻ mất hồn của con gái.
Cô xấu hổ? Thạch Sắc Vi thiếu chút nữa phun ra ngụm máu, cô Thạch Sắc Vi từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào. Cô không thoải mái chính là vì mẹ xem cô như con búp bê, cả đêm đem cô giới thiệu này, giới thiệu nọ. Hừ, Thạch Sắc Vi là ai? Từ nhỏ đến lớn người theo đuổi cô có thể xếp hàng từ Brooklyn đến Seattle, có tiền có dung mạo thấy nhiều rồi, cô chẳng thấy mới lạ gì.
Hơn nữa bản tiểu thư hiện tại tâm tình khó chịu, khiêu vũ gì!
“Chân đau, không muốn nhảy.” Giọng nói lạnh lùng, tính nhẫn nại rút cuộc tiêu hao hết, không thể chơi nổi với cái trò mai mối này, xoay người đi về phía sofa ngồi xuống.
Cô không phải là đứa con ngoan ngoãn để cha mẹ xếp đặt, cha mẹ nói gì là theo đó, để cô cùng với người không quen biết khiêu vũ, đùa à? Cho đến bây giờ chỉ có cô sai bảo người khác chứ làm gì có chuyện cô để người ta chỉ đạo phải khiêu vũ với ai?
Bị con gái nói như vậy rồi quay người đi khiến cho mặt của Thạch phu nhân lập tức tối đi một nửa. Nhưng vẫn còn cố tươi cười với chàng trai anh tuấn: “Để cho cháu phải cười, đứa trẻ này bị cha nó làm hư rồi.”
“Không phải, không phải đâu ạ. Vi­vian tính tình thẳng thắn, cháu luôn thích những cô gái như vậy.” Người đẹp lại gia thế tốt như vậy nếu không kiêu ngạo thì quả thật trời không để ý. Đôi mắt Leo đã sớm dõi theo bước đi của Thạch Sắc Vi, thấy nhiều đàn ông thừa dịp cô tách ra liền lập tức vây quanh cô, hắn nóng lòng nói: “Bác gái, cháu đi xem chân cô ấy có còn đau nữa hay không.”
“Được.” Thạch phu nhân cười híp mắt đáp ứng, hài lòng khi thấy chàng trai này có vẻ vội vàng muốn đến với con gái mình. Bà quay đầu nhìn Triệu Tử Hiển: “Mẹ thấy chủ tịch Vương rồi, chúng ta qua bên đó trò chuyện.” Dẫn hắn đi để tránh làm hư chuyện.
“Vâng” Triệu Tử Hiển trầm giọng đáp ứng, ánh mắt thâm trầm không lộ ra một chút thái độ nào cả.
Thạch Sắc Vi bị đám người được gọi là rể rùa vàng vây quanh sắp nổi điên lên rồi, mặt sưng lên muốn nổi giận. Bọn họ lại cảm thấy Nữ Vương như vậy mới có khí thế, không thèm để ý lại càng tha thiết phục vụ hơn. Hết bưng trái cây lại đến nước hoa quả, cô phiền muốn chết. Mà điều làm cô tức giận hơn cả là Triệu Tử Hiển cũng bị đám con gái như đám h