Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.
vui một chút được không? Trong các anh có người nào thất tình hay sao hả?" (Editor: Tan nát cõi lòng tráng hán họ Chung.)
Chung Dịch An cúi đầu tóc máí che khuất ánh mắt của hắn, cũng không biết vẻ mặt của hắn bây giờ như thế nào.
Hắn để đàn ghi-ta xuống, khinh thường nói: "Cái con bé này, em thực không biết thưởng thức nghệ thuật gì cả. . . . . . Em không biết có một thứ gọi là \'sự ưu thương quyến rũ\' sao?"
Tôi nhất thời không nói được gì.
O__O" . . .
Sau khi hát xong, bọ họ bám diết ở chỗ này làm thế nào cũng không chịu đi.
Lý Dật Nhiên đuổi theo tôi nói cậu ấy sợ ma, muốn ngủ cùng với tôi.
Chính Tín bày ra bộ dáng vô cùng ngưỡng mộ Kỷ Gia Khiêm, ngỏ ý muốn tắm chung cùng hắn, gần gũi quan sát cơ ngực của hắn.
Còn Viên Trữ đã nằm bò ra ghế sofa ngủ thiếp đi rồi.
Bốn người bọn họ hình như đã bàn trước với nhau rồi thì phải, đêm nay nhất định phải ở lại chỗ này.
Nhìn tiểu thiếu niên trước ngực mình, lòng tôi mềm nhũn, sờ sờ đầu Lý Dật Nhiên, xoay người nói với Kỷ Gia Khiêm: "Nếu không thì, anh để cho họ ngủ ở đây một đêm được không?"
Lời vừa nói ra khỏi miệng tôi bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, giống như tôi đang để bọn họ thay thế Kỷ Gia Khiêm vậy. Vì thế tôi vội vã chữa lại: "Không phải, ý của em là, anh và bọn họ ngủ chung một đêm được không?"
Kỷ Gia Khiêm quyết định không thèm để ý đến tôi, nhíu nhíu mày hướng Chung Dịch An nói: "Sao vậy, ban nhạc của các cậu dự định hủy hợp đồng với Hoa Phong sao? Nếu muốn trở thành nghệ sĩ của Tinh Huy, theo thông lệ bình thường thì mời người đại diện của các cậu liên hệ với bộ phận quản lý nhân sự a."
Chung Dịch An mỉm cười nhìn Kỷ Gia Khiêm, xem ra vô cùng nhàn nhã: "Tôi mới không cần làm việc dưới quyền của Kỷ tiên sinh." Hắn hơi hơi cúi người, ra vẻ thần bí nhỏ giọng nói: "Như vậy thì làm sao có thể giành phụ nữ với anh đây. . . . . ."
Sắc mặt Kỷ Gia Khiêm khẽ biến, sải bước đi tới lôi kéo tôi đi lên lầu.
Chung Dịch An rất nhanh liền chắn trước người hắn, tỏ vẻ rất kỳ quái hỏi: "Kỷ tiên sinh muốn làm gì vậy? Tiểu Hàm cũng là khách của anh, cô ấy không nên ở phòng khách sao?"
Tôi cảm thấy mình hiểu ra chút gì đó rồi.
Nhất định là Chung Dịch An bắt nhóm người Lý Dật Nhiên phải mặt dày mày dạn ở lại chỗ này, sau đó cách ly tôi, để hắn và Kỷ Gia Khiêm có cơ hội gian díu với nhau rồi. . . . . .
Kỷ Gia Khiêm nhìn chằm chằm Chung Dịch An rất lâu, bỗng nhiên chuyển mắt liếc nhìn cổ tôi một cái, rồi mới nhàn nhạt mở miệng nói: "Phòng khách ở tầng hai." Dứt lời hắn liền buông lỏng tôi ra, xoay người rời đi. Bóng dáng của hắn rất nhanh khuất sau ngã rẽ cầu thang.
Khóe mệng Chung Dịch An hiện lên một nụ cười tươi rói.
Tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hắn, không nhịn được gật đầu liên tục, càng lúc càng khẳng địng suy đoán của mình.
Quả nhiên càng nhìn càng thấy hắn giống tuyệt sắc tiểu thụ a. . . . . .
Nhìn bộ dáng của Chung Dịch An thì thấy tâm tình của hắn rất tốt nha. Hắn thấy tôi ngẩn người, liền lại gần sờ sờ đầu tôi, rất hòa thuận nói: "Nhanh đi ngủ đi, tôi giúp em nhìn hắn."
Tôi gật gật đầu, vỗ vỗ vai hắn, cất lên lời nói thấm thía từ tận đáy lòng: "Thể lực Kỷ thiếu gia không giống người thường, anh. . . . . .anh còn trẻ, phải cẩn thận bảo dưỡng, nhớ kiềm chế một chút a."
Chung Dịch An xúc động nhìn tôi, vuốt cằm nói: "Em yên tâm, tôi nhất định sẽ không để hắn có cơ hội ăn em."
Tôi cũng có chút cảm động, thì ra là hắn vì tôi mới cam tâm tình nguyện dùng tiểu cúc hoa của chính mình để Kỷ Gia Khiêm no bụng sao? (Oimeoi, suy nghĩ của chị đúng là chỉ có tác giả mới bì kịp, ng thường như em bh ms với tới đây =)))
Ban đêm đang mơ mơ màng màng ngủ tôi cảm thấy rất khát nước, không nhịn nổi nữa mới bò dậy. Với tay mở di động, đã là hai giờ sáng rồi.
Tôi gãi gãi mái tóc rối bù đi ra khỏi phòng.
Cửa phòng Kỷ Gia Khiêm vẫn còn sáng!
Tôi theo bản năng liếc mắt nhìn về phía phòng khách một cái, nhất thời cả kinh không nói lên lời.
Bốn người bọn họ đã biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa!
Gay rồi, chẳng lẽ là. . . . . . 5P? ! (Anh Khiêm mà biết thì có phản ứng thế nào nhỉ, 5P cơ mà! :3)
Con mẹ nó, khẩu vị nặng thật a! Chuyện này quả thực vượt qua phạm vi chịu đựng của tôi rồi!
Tôi cũng không biết mình lấy dũng khí từ đâu ra nữa, "Ầm" một tiếng liền mở cửa phòng ngủ của Kỷ Gia Khiêm ra.
Kỷ Gia Khiêm ngồi ở bên giường, nghe thấy tiếng động liền luống cuống nhét vật gì đó vào tủ đầu giường, quay đầu kinh nghi bất định (ngạc nhiên cùng nghi ngờ) nhìn tôi.
Kỳ quái, nhóm người Chung dịch An cũng không có ở trong này. Bất quá lúc này tôi cũng không để ý nhiều như vậy, chỉ là một lòng một dạ tò mò rốt cuộc Kỷ Gia Khiêm đã giấu thứ gì.
Tôi híp mắt, từng bước từng bước tiến tới chỗ Kỷ Gia Khiêm, sau đó ngồi chồm hỗm xuống trước mặt hắn.
"Anh đang là gì vậy?" Tôi như hổ rình mồi nhìn hắn, hung tợn hỏi: "Hơn nửa đêm, chẳng lẽ đang nghĩ đến chuyện cầm thú sao? !"
Hắn nhìn tôi mấy giây, bỗng nhiên ôm lấy đầu của tôi, cúi đầu nói: "Nhớ em."
Tôi cọ cọ trước ngực hắn, thừa