Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Mộng Chân

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.

được rồi, tại sao còn muốn để cho nhóm người Chinh Tín biết hả? Một khi hắn đã mở miệng chỉ sợ không đóng lại được nữa,. . . . . . Quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Tôi sợ hãi liếc mắt nhìn về phía Kỷ Gia Khiêm, vẻ mặt cầu xin nói: "Xong rồi, anh ta thật lợi hại a, vậy mà đã tìm được đến đây rồi! Nhưng mà em nghĩ, hoặc là không làm, đã làm phải làm cho đến cùng, chúng ta. . . . . . Chúng ta đem bọn họ giết người diệt khẩu đi!"
Lý Dật Nhiên thấy thế cũng sốt ruột, vội vàng tiến đến trước mặt tôi làm nũng: "Nơi này thật tối, chị dâu ôm a ôm a!"
Lúc này chỉ còn một mình Viên Trữ ngồi gần Kỷ Gia Khiêm, nhìn thấy chúng tôi tụ tập thành một khối, hắn tự nhiên cũng không cam tâm, mông nhỏ từng chút từng chút di chuyển về phía này.
Nên cuối cùng hình thành cục diện như vậy: năm người chúng tôi ngồi chen chúc trên một chiếc ghế sofa, một mình Kỷ Gia Khiêm lẻ loi ngồi bên kia.
Hắn mặc áo tắm tối màu, trước ngực nửa mở, lờ mờ có thể nhìn thấy được xương quai xanh tinh xảo. Tóc bởi vì không xịt gel nên có vẻ cực kỳ mềm mại, tôi chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu đó của hắn.
Trái tim nhỏ của tôi bỗng nhiên thắt lại, nhịn không được đứng lên ngồi xuống bên cạnh hắn.
Chết tiệt. . . . . . Tại sao nhìn hắn lại cô đơn đến vậy?
Vì che dấu xấu hổ, ta đẩy Lý Dật Nhiên một cái, miệng không quên oán trách nói: "Bốn người các anh đè chết tôi rồi! Ngoan ngoãn ngồi tách ra!"
Lý Dật Nhiên mười phần ủy khuất nhìn tôi, thật sự là vừa nhìn đã thương rồi. . . . . . Tôi vừa định tiến tới ôm hắn một cái, thì Chung Dịch An đã đi theo ngồi xuống bên cạnh tôi, hất cằm về phía tivi nói."Tiểu Hàm, chúng ta cùng nhau đến ngược thời gian đi!"
Tôi ngẩng đầu nhìn, còn 20 giây nữa. . . . . .
Buổi tối lúc ăn cơm tôi đã hỏi Kỷ Gia Khiêm là có thể cùng tôi đếm ngược thời gian được không, hắn chỉ nói một câu"Ngây thơ" liền không nói nữa.
Chênh nhau 5 tuổi, thật sự khác nhau nhiều đến thế sao?
Tôi cố ý nở một mụ cười thật tươi với Chung Dịch An, gật đầu nói: "Được a!"
Tôi muốn tức chết cái người có tham muốn chiếm giữ mạnh mẽ như Kỷ Gia Khiêm . . . . . . !
Tôi cùng bốn người của "Chung Ái " đếm ngược thời gian: "10,9, 8, 7. . . . . .3, 2, 1, 0!"
Số "0" vừa thoát ra khỏi miệng, Chung Dịch An bỗng nhiên ôm lấy tôi. Tôi theo bản năng vùng ra, nhưng hắn lại dùng cánh tay ngăn cản tôi, nhẹ giọng cười nói bên tai tôi: "Đừng nhúc nhích."
Tôi sửng sốt dừng lại động tác, bỗng nhiên trên cổ có cảm giác lành lạnh. Chớp chớp đôi mắt, chờ hắn buông lỏng tôi ra. Tôi cúi đầu nhìn, thì ra là hắn đeo cho tôi một chiếc vòng cổ màu bạc. Trước ngực là một ngôi sao sáng lấp lánh, nhìn đơn giản nhưng vô cùng đẹp mắt.
Thanh âm của hắn lộ rõ ý cười: "Tiểu Hàm, năm mới vui vẻ."
Tôi sờ sờ ngôi sao trước ngực, không biết tại sao có chút muốn cởi nó ra. Tôi nâng mắt nhìn hắn, nhịn không được hỏi: "Cho tôi?"
Chung Dịch An gật gật đầu, tươi cười ấm áp: "Thích không?"
Tôi biết cho dù tôi trả lời như thế nào thì kết cục cuối cùng của tôi cũng sẽ rất thảm, vì thế tôi dứt khoát dùng cách vụng về nhất để thay đổi đề tài: "Ừm, không phải các anh nói đến đây để hát hay sao? Sao còn chưa bắt đầu?"
Tôi cố tình coi như không nhìn thấy ánh mắt ảm đạm của Chung Dịch An, chuyên tâm ứng phó với tình yêu mãnh liệt của Lý Dật Nhiên.
Chỉ thấy Lý Dật Nhiên cong cong đôi môi về phía tôi, nhắm mắt lại nói: "Chị dâu, em muốn tặng chị một nụ hôn mừng năm mới!"
Tôi vội vàng chốn sau lưng Kỷ Gia Khiêm, đẩy hắn về phía trước, thoải mái nói: "Đến đây đi!"
"Anh hùng" Chung Dịch An rất đúng lúc giải cứu "Mỹ nam" Kỷ Gia Khiêm. Hắn đem Bass nhét vào trong lòng Lý Dật Nhiên, giọng điệu uy hiếp mười phần: "Mau đứng lên đi, chúng ta hát."
Lúc này tôi mới phát hiện ra, không biết từ khi nào nhóm người Chính Tín đã chuẩn bị xong micro và dàn nhạc rồi. Chính Tín đang ngồi xổm một chỗ để thử âm.
Đại khái là một phút đồng hồ sau, Chính Tín đứng lên giơ dấu OK. Chung Dịch An gật gật đầu, đi đến đứng ở chính giữa ban nhạc.
Hắn hơi hơi cúi đầu, ôm đàn ghi-ta thuận tay gảy gảy vài cái. Vốn chỉ là một vài giai điệu vô ý, nhưng lại có thể quyến rũ trái tim của người nghe.
Trong màn đêm mập mờ như này, cần nhất chính là âm nhạc như vậy.
Sau khi họ nhìn vào mắt nhau mấy lần, tiếng nhạc trong nháy mắt đồng thời vang lên. Trải qua mấy năm hợp tác, độ ăn ý của bọn họ đã sớm vượt qua người thường rồi.
Rõ ràng lời bài hát vô cùng vô cùng sến, nhưng tại sao khi được bọn họ biểu diễn nó lại hay đến vậy.
"Em nói tình yêu giống muối, dần dần sẽ trở thành thói quen, cho rằng nó là đương nhiên. Mất đi rồi mới nhận ra, có bao nhiêu khó chịu, có bao nhiêu lưu luyến nhớ nhung."
"Em nói tình yêu giống khói, dần dần sẽ làm mờ mắt người, tưởng rằng nó sáng chói rực rỡ như vì sao. Tỉnh lại mới biết, chẳng qua cũng chỉ là một giấc mơ, chẳng qua cũng chỉ là hư ảo."
". . . . . ."
Một bài kết thúc, tôi cắn cắn môi, vẫn nhịn không được nói: "Rất êm tai, cảm giác tiết tất cũng rất được. . . . . . Nhưng mà các anh có thể đổi một bài nào đó vui


Old school Easter eggs.