Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Mộng Chân

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.

ời con gái dùng nước hoa Burber¬ry kia, dù sao trong lòng tôi vẫn không có cách nào chấp nhận được, cảm thấy vô cùng khó chịu!
Không phải tôi chưa từng nghĩ tới chuyện hắn thích tôi, đối với ánh mắt thăm dò nhiều lần của tôi, hắn vẫn luôn ứng phó cho qua chuyện.
Tôi không nên có ý nghĩ muốn nhìn thấu tâm tư hắn.
Tiếng nổ máy của ô tô kéo tôi về thực tại.
Chung Dịch An đã trở về chỗ ngồi của anh ta, ánh mắt anh ta nhìn về phía trước.
"Mặc kệ như thế nào, nếu em không còn đường lui nào nữa, thì sau lưng em vẫn còn có anh."
Nghe thấy những lời này của anh ta, trong lòng tôi dâng lên một chút cảm động, bỗng nhiên lại nghe anh ta mắng: "Phi, chỉ có tên nam phụ bình thường mới nói với em một câu ngu xuẩn như thế! Anh đổi một câu khác. Nhan Mạch Hàm em nghe cho rõ đây, anh có một loại dự cảm rất mãnh liệt, em nhất định sẽ thuộc về anh!"
". . . . . ."
Phim truyền hình cũng được, tiểu thuyết cũng được, thông thường tình huống đều là như vậy: nam chính khiến nữ chính thích, còn nam phụ khiến người xem đau lòng.
Anh ta chắc không biết rằng, tôi vẫn luôn thích nam phụ.
Kết quả, tôi từ chối một đường, rối rắm một đường, cuối cùng mới biết rằng Kỷ Gia Khiêm vốn không có mặt ở phim trường. Hắn thật sự rất bận rộn, chuyên viên trang điểm hóa trang cho hắn trước, hắn chụp ảnh xong liền đi luôn rồi.
Chu Duệ Vũ vẫn còn đang ngồi hóa trang bên kia. Tôi chẳng muốn nói chuyện với cô ta, ngồi một chỗ nói chuyện với chuyên viên trang điểm. Một lúc sau Uông Hân mới tới, tôi vô cùng vui vẻ cùng Uông Hân nói chuyện hồi lâu.
Uông Hân vốn không biết hai ngày nay tôi đã xảy ra những chuyện gì, chỉ nghĩ là tôi ngủ quên, cười hề hề nói: "Khởi Hàm tới muộn a, để cho mọi người ngồi chờ nữ chính dài cổ, em phải mời khách đó nha."
Tôi làm bộ rộng rãi gật gật đầu đáp ứng: "Được a!" Tôi cười cười, cố ý dừng một chút mới nói: "Em mời mọi người ăn bánh sữa nha. . . . . ."
Năm xu tiền một cái, mua buôn một thùng cũng chẳng tốn bao nhiêu.
Uông Hân nghe thấy vậy làm bộ tức giận muốn đánh tôi. Tôi mỉm cười lùi lại, được chuyên viên trang điểm đỡ lấy.
Vốn không khí đang vô cùng vui vẻ, tự nhiên Chu Duệ Vũ chen vào một câu: "Chị Uông Hân, bánh sữa là gì. . . . . . là bánh ngọt sao?"
Ặc, vừa nghe đã biết đây là một thiên kim đại tiểu thư chính hiệu, chắc là đến kem que cô ta cũng chưa bao giờ nếm qua đi.
Uông Hân giải thích hồi lâu Chu Duệ Vũ cũng không hiểu gì, tôi liền chuyển đề tài nói với Uông Hân.
Trong lòng tôi ê ẩm .
Có lẽ người như Chu Duệ Vũ thích hợp với Kỷ Gia Khiêm hơn. Cô ta trẻ tuổi, xinh đẹp, dáng chuẩn, gia cảnh tốt, rất môn đăng hộ đối với hắn. Cho dù mẹ của hắn không thích con dâu là diễn viên thì trong nháy mắt cô ta cũng có thể trở thành một tiểu thư con nhà giàu.
Lòng tôi bây giờ cực kỳ khó chịu.
Con mẹ nó, tiểu thư con nhà giàu gì chứ, mỗi lần cô ta đứng trước gương không phải cũng đều chen ngực giống như tôi hay sao?
"Khởi Hàm, vẻ mặt em có thể đừng nhăn nhó như vậy có được không. . . . . ." Vẻ mặt chị chuyên viên trang điểm đau khổ nói: "Hình tượng của em chắc là một mỹ nữ nhu nhược, nhưng bộ dạng này của em lại qúa hung dữ rồi. . . . . ."
"Khụ khụ. " tôi toát mồ hôi hột nói: "Em biết rồi, thật ngại quá."
Chị ấy bất đắc dĩ cười cười, bày ra một đống dụng cụ rồi lại giằng co trên mặt tôi một phen, mấy phút sau dừng tay nói: "Được rồi! Không ngờ Khởi Hàm rất hợp với tạo hình cổ trang nha...!"
Tôi dùng cặp kính áp tròng cận thị màu đen đặt vào mắt, trong gương là cô gái có đôi lông mày được kẻ đen cong cong lá liễu, môi hồng răng trắng, thật sự là khá hợp nha.
Chị Đồng Đồng không có ở đây, người trêu ghẹo tôi chuyển thành Uông Hân: "Ai, em đừng cười, em chỉ cần nhếch miệng một cái thôi thì hình tượng một mỹ nữ cổ đại sẽ hoàn toàn biến mất."
Tôi oán hận lườm chị ấy một cái, theo chuyên viên trang điểm đi thay quần áo.
Toàn thân áo trắng, không nhiễm một hạt bụi.
Tôi hướng về phía ống kính lộ ra nụ cười đã luyện tập nhiều ngày, cố gắng khiến bản thân biểu hiện tự nhiên một chút.
Bộ dáng cười không hở răng của tiểu thư khuê các cổ đại rất dễ khiến cho người ta có cảm giác bên ngoài thì cười nhưng trong không cười, cho nên tôi đứng soi gương rất nhiều ngày, khó khăn lắm mới biểu hiện được dịu dàng một chút.
"Rất tốt, người hơi nghiêng sang phải một chút!" Nhiếp ảnh gia hướng tôi ra lệnh: "Từ từ nâng mắt lên, nhìn về phía bên phải."
Tôi dựa theo sự phân phó của anh ta mà làm theo, nâng mi chớp mắt một cái, thấy một bạch y công tử tay cầm quạt lụa, mặt mày thanh nhã, toàn thân có một loại phong lưu ý nhị không nói lên lời.
Anh ta đẹp như một giấc mơ vậy.
Buổi chụp hình rườm rà cuối cùng cũng kết thúc, tôi xoa xoa hai bả vai đau nhức, đỡ thắt lưng rời khỏi phim trường. Mới vừa ra khỏi cửa, đã nhìn thấy Mạnh Thần Úc. Anh ta đã cởi bộ quần áo màu trắng lúc nãy ra, thay vào một bộ quần áo bình thường.
"Em mặc đồ trắng, rất đẹp." Anh ta nhàn nhạt nói: "Thuần khiết như vậy, ở trong ngành giải trí rất hiếm gặp."
Trong lòng tôi đau xót,