Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.

“Dì Phương nghĩ như thế nào thì tùy! Mười triệu kia cháu sẽ bảo quản gia lập tức mang tới, hiện tại đã không có ai hoan nghênh cháu, vậy cháu đi trước.”
Đi khách sạn thuê phòng
Bản thân Lâm Vinh Gia cũng không phải người đứng đắn gì, mẹ anh ta là người Anh, cha là người HongKong, từ nhỏ đã tiếp nhận giáo dục nên tương đối bị Tây hóa, cho nên cũng không coi đạo đức lễ nghĩa ở trong nước ra gì, chẳng qua bây giờ đang làm ăn ở Nam Giang, cho nên mới bắt buộc phải học cái bộ dáng xã giao trong nước.
Anh ta bỏ đi rất nhanh, xuất quỷ nhập thần giống như lúc đến, lão quản gia móc chi phiếu từ trong túi đưa ra: “Thiếu gia nhà chúng tôi luôn nói là làm, cho dù không thích chiếc nhẫn đấu giá được thì cũng nhất định sẽ trả tiền.”
Trong lòng Phương Man Ngọc càng trở nên vô cùng tức giận, bà đưa một tay ra cầm lấy tấm chi phiếu, chờ sau khi tâm tình bình phục mới trầm giọng nói: “Tôi coi như đã nhìn rõ rồi, thiếu gia của các ngươi cố tình gây khó dễ cho tôi, biến buổi đấu giá từ thiện này của tôi thành như thế rồi vẫn có thể phủi mông chạy lấy người.”
Quản gia là người từng trải, đối mặt với người phụ nữ càu nhàu, ông ta lộ ra vẻ ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, nói: “Xin phu nhân thông cảm, thiếu gia nhà tôi chỉ là thanh niên khí thịnh, cho dù là chuyện gì cũng muốn tranh giành bằng được.”
Rốt cuộc cũng được mười triệu, Phương Man Ngọc cũng không tiện làm khó quản gia, chỉ đành hừ hừ: “Tôi thấy chính là rất giống cha cậu ta, cùng một kiểu kiêu ngạo coi trời bằng vung.”
Giản Uyển Linh hoàn toàn không ngờ tới người đàn ông kia lại rời đi nhanh như vậy, cô ta cho dù còn muốn khóc cũng không có đất mà khóc, ánh mắt khác thường của quan khách ở đây khiến cho mặt cô ta đỏ ửng, trở nên vô cùng lúng túng.
Cô ta đã quá lâu không ra ngoài tiếp xúc với xã hội, hoàn toàn bị bố mẹ Giản biến thành hoàng yến nuôi nhốt trong lồng tre, không còn giao tiếp thuần thục ở trên thương trường như những năm trước nữa.
……….
Chẳng qua là những chuyện này Ngu Vô Song đều không hay biết, tiệc đấu giá vừa mới tiến hành được một nửa, cô đã bị người đàn ông bên cạnh kéo ra ngoài.
Khắp nơi trong khu trung tâm rộng lớn đều rất náo nhiệt ầm ỹ, Hoắc Cố Chi đi về phía xe đậu ở lề đường, lặng lẽ lấy thuốc lá cùng bật lửa trong túi ra châm thuốc……
Người đàn ông hút thuốc có dáng vẻ hờ hững, Ngu Vô Song ngồi ở góc độ này có thể nhìn rõ thấy khói thuốc lượn lờ quanh ngón tay anh, mà từ đầu tới cuối anh vẫn chưa nói một lời, nhìn qua giống như một tảng băng lạnh lẽo.
“Đúng là không sao hiểu được.” Ngu Vô Song lẳng lặng ngồi trong xe, đối mặt với người đàn ông đang trầm mặc, trong lòng cô không khỏi âm thầm ai oán: “Giả bộ cái gì mà giả bộ? Cũng không phải là có người cướp đồ của anh, định cả buổi tối đều bày cái bộ mặt này sao?”
“Đang suy nghĩ gì?” Không biết từ lúc nào, Hoắc Cố Chi đã dụi tắt điếu thuốc trong tay, anh liếc mắt, mắt phượng tĩnh mịch nhìn chăm chú vào cô gái nhỏ bên cạnh, từ nãy tới giờ chưa hề nói một chút cảm nhận nào.
Người đàn ông lơ đãng liếc mắt mà cũng trở thành vô cùng hào hoa phong nhã, trong mắt Ngu Vô Song xẹt qua một tia kinh ngạc nhàn nhạt, mím môi cười duyên: “Tối nay em giúp anh tiết kiệm sáu trăm vạn, anh cũng nên mời em ăn một bữa ngon mới phải chứ? Lúc nãy ở đó còn chưa kịp ăn được thứ gì.”
Trong hoàn cảnh xã giao như thế, làm gì có ai để ý xem ăn cái gì? Mọi người đều hận không thể biểu hiện cho thật tốt dáng vẻ như mây trôi nước chảy ý chứ.
Dưới ánh đèn nhàn nhạt, cô gái có lúm đồng tiền như hoa, mặt mày tinh xảo như vẽ, nhìn qua thì có vẻ đơn thuần hồn nhiên, nhưng lúc cùng người khác gây sự thì lại vô cùng khác biệt.
Hoắc Cố Chi đều thấy tất cả, mấp máy môi mỏng, trầm giọng nói: “Vô Song, anh không muốn em tiếp tục tranh đoạt nữa.”
Giọng nói của người đàn ông khó có khi nào lộ ra được vẻ ôn hòa lúc thương lượng, nhưng lời nói này lại khiến cho sắc mặt Vô Song đại biến, nụ cười trên mặt dần thu lại, thay vào đó là một loại lạnh lẽo, hờ hững.
Co kinh ngạc nhìn Hoắc Cố Chi, cau mày nghi ngờ: “Vì sao muốn em thu tay? Không phải chúng ta đã thương lượng xong rồi sao?”
Người con gái trước mặt có một đôi mắt sáng trong như nước, đang không hề chớp mắt nhìn chằm chằm anh, khiến cho anh tâm phiền ý loạn, không còn trấn tĩnh thong dong như những ngày qua nữa.
Anh chậm rãi dời mắt, nhìn về phía trước, trên đường phố náo nhiệt thỉnh thoảng có những đôi tình nhân dắt tay nhau lướt qua, những gương mặt trẻ trung bộc lộ ra nét thanh xuân phơi phới, nhìn khuôn mặt họ, Hoắc Cố Chi phảng phất thấy được tuổi trẻ của mình.
Anh không khỏi buồn bã mất mát, bất đắc dĩ than nhẹ: “Đối với em báo thù rất quan trọng sao?”
Quan trọng tới mức khiến em mặc kệ mình có vui vẻ hay không? Cũng mặc kệ mọi thứ xung quanh sao?
Có một số chuyện thực sự không nên hai ngày ba bữa lại lôi ra thảo luận, Ngu Vô Song tâm tình vốn đã không tốt lập tức trở mặt, cô lạnh mặt, vẻ mặt thanh thuần như ngọc, mím môi lạnh giọng nói: “Tôi cho rằng chúng ta đã hiểu rõ đối phương, vì