Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2184 lượt.
ngày nay xảy ra một chuyện để cho anh càng phát ra không xác định mình ban đầu ý tưởng.
"Thiếu Văn, tối hôm qua anh không về nhà làm em rất lo lắng." Đứng cách nhau hai bước, Giản Uyển Linh cắn môi đỏ mọng, đôi mắt ngấn nước. Cô ta khẽ chau mày kẻ đen, giữa hai lông mày lộ ra một tia sầu bi uyển chuyển, quả nhiên là đẹp không sao tả xiết.
Mạnh Thiếu Văn hơi nhíu mày, giấu đi tia phức tạp trong đáy mắt: "Sao em lại tới đây?"
Giản Uyển Linh biết rõ nhũng chuyện kia đối với một người đàn ông mà nói là có bao nhiêu đả kích. Cô ta tiến lên hai bước, ngây thơ đáng yêu nhìn Mạnh Thiếu Văn, trong đôi mắt có sự cầu xin mềm mại: "Thật xin lỗi, anh Thiếu Văn, anh đừng giận em nữa, đều là em sai, anh về nhà đi, buổi tối một mình em ở nhà rất sợ."
Thế giới của cô ta chỉ có anh Thiếu Văn, nếu ngay cả anh ta cũng muốn rời khỏi cô ta, cô ta sống tiếp như thế nào?
Không. . . . . . không ai phá vỡ được quan hệ giữa cô ta và anh Thiếu Văn!
Từ “nhà” chạm phải nơi mềm yếu trong lòng Mạnh Thiếu Văn, mắt vẫn lạnh lùng nhìn cô ta, độ nhiên mí mắt giật, nhìn vẻ mặt sầu bi của người phụ nữ trước mặt, trong lòng nhưkhi bị kim châm mà đâm ra khó chịu.
Suy nghĩ một chút, anh thấp giọng nói: "Không giận em, em đừng suy nghĩ nhiều, buổi tối anh sẽ về nhà."
Anh vừa mới kết hôn, không nên để vợ ở nhà một mình. Uyển Như tìm tới đây, hiển nhiên là tới xin lỗi, anh còn muốn cái gì nữa?
Giản Uyển Linh nghe vậy, trên khuôn mặt thuần khiết tuyệt mỹ hiện lên một nụ cười, cô ta cẩn thận nhìn anh ta, đáy mắt sáng trong: "Anh Thiếu Văn, anh không giận em thật?"
Hai mươi tám tuổi, Giản Uyển Linh bảo dưỡng mình cực tốt, không có gì khác nhau so với năm năm trước, ngược lại bởi vì bệnh yếu mà càng giống như đóa hoa nhỏ tinh khiết, làm người ta nhìn một cái thì nhịn không được mà ôm vào ngực che chở.
Trước kia, Giản Uyển Như nhìn như mềm mại nhưng bên trong rất quật cường, Giản Uyển Linh chỉ giả bộ bề ngoài, nhưng không có cách nào giả bộ bên trong.
Chỉ tiếc trong năm năm này, Mạnh Thiếu Văn đã sớm quen người này là "Giản Uyển Như", anh ta cong môi mỏng, cau mày bất đắc dĩ nói: "Anh chỉ muốn yên tĩnh một mình, sao em tìm được nơi này?"
Giản Uyển Linh chớp chớp đôi mắt đẹp, dè dặt nói: "Thấy anh cả đêm không về nhà, buổi sáng em gọi điện thoại hỏi mẹ, bà ấy giúp em tra."
Người phụ nữ trước mặt có một gương mặt hoàn mỹ, giọng nói mềm nhẹ lộ ra một chút sợ hãi, như lo lắng anh sẽ vì vậy mà tức giận.
Mạnh Thiếu Văn không biết sao, chợt đau lòng vì cô ta. Cánh tay dài của anh duỗi ra, ôm chặt cô ta vào ngực, mím môi thấp giọng nói: "Uyển Như, chúng ta là vợ chồng, em không phải ăn nói khép nép nhận lỗi với anh như thế, tối hôm qua không về nhà là anh không đúng, lần sau anh sẽ không như vậy."
Gia đình mới đều do bọn họ xây dựng, bên trong mỗi một chỗ đều tràn đầy tình yêu của cô ta, coi như đang tức giận, anh cũng có thể bình tĩnh hòa nhã mà thương lượng với cô ta, chứ không phải trực tiếp tới ở khách sạn không để ý tới cô ta.
Giản Uyển Linh tựa vào người đàn ông trong ngực, cảm động khóe mắt rưng rưng, cắn môi nhỏ giọng nói: "Thiếu Văn, đời này em chỉ có anh, nếu anh rời xa em... em sợ em không chịu nổi kích thích này."
Lời này ngược lại có mấy phần thật lòng, Mạnh Thiếu Văn thấy, lòng chìm xuống nhưng vẫn cười giải thích: "Sẽ không, Uyển Như, em nghĩ nhiều rồi, cả đời này chúng ta đều ở cùng nhau."
. . . . . .
Ngu Vô Song đứng ở cách đó không xa, nhìn một màn này thì chán ghét muốn nôn. Thật là một đôi cẩu nam nữ lừa mình dối người, bọn họ có thể ghê tởm hơn được không? Ở nơi đông người mà trình diễn một màn như vậy, sợ người khác không biết bọn họ ái đúng à?
Vừa đúng lúc này, Giản Uyển Linh ngẩng đầu lên từ trong lòng Mạnh Thiếu Văn, cười với Ngu Vô Song một cái, cô ta cười đầy thỏa mãn và kiêu ngạo, rất có tư thái người chiến thắng.
Ngu Vô Song còn chưa kịp phản ứng thì nghe cô ta kêu lên kinh ngạc: "Ngu tiểu thư, sao cô lại ở đây?"
Đối với người phụ nữ giống với dáng dấp cô ta nhưng xinh đẹp hơn, Giản Uyển Linh hận thấu xương, nhất là hai lần đã làm tăng không ít oán hận của hai người, đạt đến trình độ không chết thì thôi. Nếu như có thể, cô ta thật muốn hung hăng dạy dỗ cô một phen.
Mạnh Thiếu Văn bên cạnh cô ta nghe vậy, nhanh chóng xoay người nhìn về phía sau, trong đôi mắt đen thâm thúy xuất hiện tia kinh ngạc.
Lúc này, trên mặt Giản Uyển Linh mang theo hoài nghi cùng đau lòng, cô ta nước mắt lưng tròng nhìn Mạnh Thiếu Văn chăm chú, gắt gao cắn môi: "Thiếu Văn, sao cô ta cũng ở đây?"
Anh trả phòng trước, cô liền đứng ở phía sau, chuyện như vậy làm người ta hiểu lầm. Chỉ liếc mắt một cái, Mạnh Thiếu Văn liền hiểu rõ suy nghĩ của cô ta, không chút suy nghĩ, anh vội vàng giải thích: "Uyển Như, em hiểu lầm rồi, chuyện không phải như em nghĩ, anh không biết cô ta ở đây."
Giản Uyển Linh Hiển không tin, trong hốc mắt cô ta rất nhanh đầy tràn nước mắt, mềm mại động lòng người, làm cho người nhìn càng đau lòng.
Nhìn loại tiết mục này, Ngu Vô Song lặng lẽ nở nụ cười, cô cũng k