Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.

ớc ấm cho Ngưng Lộ, đỡ cô dậy, cầm gối dựa đặt ở sau lưng cô để cho cô có thể nằm thoải mái hơn một chút.
‘‘Cám ơn cô!" Sau khi uống vài ngụm nước ấm, cười khách khí một tiếng với nữ bác sĩ.
"Không khách khí. Có điều, mấy ngày nay, cô cần nằm trên giường nghỉ ngơi, không thể đi. Quan trọng nhất là phải giữ tâm trạng vui vẻ, không thể kích động." Bác sĩ nhận lấy ly nước cô uống rồi để lại chỗ cũ. Cô Sở đây chính là do viện trưởng cố ý giao phó, không thể chậm trễ.
"Không thể đi? Vậy. . . . . ." Ngưng Lộ đột nhiên đỏ mặt lên, cô muốn đi nhà vệ sinh thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ người lớn như thế còn phải hầu hạ hay sao?
"Dĩ nhiên. Lần này cô động thai, may là phát hiện kịp thời, bằng không Bảo Bảo rất nguy hiểm. Cô còn phải ở lại bệnh viện một tháng! Cô cũng không biết, chồng cô vừa rồi rất lo lắng, vẫn canh giữ bên giường cô, không có rời đi! Người đàn ông tốt như vậy đi nơi nào tìm! Nhất định phải chăm sóc mình thật tốt!" Nữ bác sĩ vừa đỡ cô nằm xuống, vừa lầm bầm lầu bầu, cũng không để ý trên mặt người nghe kia đang lúng túng.
Ở trong mắt người khác, anh ta thật sự tốt như vậy sao? Ngưng Lộ không khỏi nghi ngờ. Anh ta trừ yêu cầu cô như thế này thế nọ, nào có người khác nói tốt như vậy? Hay là anh ác ý chỉ nhằm vào cô? Trong lòng không tin, ánh mắt bởi vì lời của bác sĩ mà nghiêng mắt nhìn ra ngoài cửa, anh ta đi đâu rồi? Không phải nói một chút sẽ trở lại sao?
"Có phải nhớ chồng cô hay không ? Tôi gọi anh ấy vào! Mới vừa rồi anh ấy nói sợ không tiện cho nên không có cùng tôi đi vào." Nữ bác sĩ thấy mắt Ngưng Lộ nhìn về cửa, cho là cô là nhớ anh rồi.
"Không phải vậy, tôi. . . . . ." Ngưng Lộ vừa muốn nói gì, nữ bác sĩ đã hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài gọi người người đàn ông kia rồi.
Sở Mạnh lần nữa đi vào, thấy cô đã nhắm mắt lại giống như ngủ thiếp đi. Vừa rồi không phải bác sĩ đó nói cô muốn tìm anh sao? Nhẹ bước chân đi tới bên giường ngồi xuống.
Cô thật sự đã ngủ sao? Bởi vì hô hấp đã trở nên rất đều rồi.
Tôi muốn nắm chắc em thì phải làm sao bây giờ? Sở Mạnh vươn tay muốn vuốt nhẹ gương mặt mỗi khi anh nhìn thì lòng chua xót đó, đưa đến một nửa lại dừng lại. Anh sợ cô mới vừa ngủ sẽ tỉnh lại, nhìn anh sẽ mất hứng, suy nghĩ một chút vẫn là thôi! Hà tất phải làm cô không vui.
Đặt tay cô vào trong chăn, Sở Mạnh đứng dậy đi tới trước cửa sổ. Trước bình minh là đêm tối, không có trăng, không có ánh, bầu trời tối đen kịt, không thấy được gì cả. Tựa như tâm trạng của anh, đen tới cực điểm, nhưng không biết làm sao cho nó biến mất.
Anh luôn luôn là người đàn ông tự phụ như vậy, tại sao có thể có thời điểm cô đơn như vậy? Đúng vậy, Ngưng Lộ lén mở mắt ra, thấy bóng dáng thon dài đó đứng bên cửa sổ, trong lòng của cô chỉ là một từ để hình dung, đó chính là cô đơn. Người kia là Sở Mạnh, ở trong mắt người ngoài thì có sự nghiệp thành công, người đàn ông kiên cường, không gì không làm sẽ có mặt cô đơn như vậy.
Anh như vậy khiến cô rất đau lòng! Không liên quan đến yêu hận, chính là cảm thấy đau lòng!
Nước mắt nơi khóe mắt không tự chủ nhỏ giọt xuống, một giọt lại một giọt. . . . . . Cô không dám đưa tay lau, sợ động tác thật nhỏ sẽ làm anh phát hiện. Nhưng nước mắt làm thế nào cũng không ở, vừa mới một lúc, trên gối màu trắng đã ướt một phần nhỏ rồi. Bác sĩ rõ ràng dặn dò không để cho cô có thể kích động, cô lại không khống chế được cảm xúc của mình. Bảo Bảo, thật xin lỗi!
"Ngưng Nhi, sao vậy? Có phải đau bụng hay không?" Phiền não chỉ muốn hút thuốc lá, Sở Mạnh xoay người muốn đi ra bên ngoài, lúc đi tới trước giường kinh ngạc thấy cô nước mắt ràn rụa. Đây là sao?
Tiếng quan tâm vội vàng truyền vào trong lổ tai khiến Ngưng Lộ cảm thấy càng thêm khổ sở, khóc dữ tợn hơn!
"Anh gọi bác sĩ tới ngay!" Không dám ôm lấy cô, Sở Mạnh ngồi ở bên giường đưa tay muốn ấn chuông, đang nửa đường bị cô kéo lại: "Không cần."
"Vậy thì đừng khóc được không? Như vậy đối với thân thể không tốt!" Sở Mạnh trong lòng càng thêm khó chịu. Có phải không muốn nhìn thấy anh hay không hay là vẫn còn ở giận anh? Nếu nói như vậy thì anh đi là được! Để bác sĩ tới chăm sóc cô đi!
"Nếu như em không muốn nhìn anh, anh lập tức đi, được không? Đừng khóc!" Sở Mạnh muốn kéo tay nhỏ bé của cô xuống, cô lại cố ý không buông, đầu đặt trên gối không ngừng lắc.
"Được rồi, anh không đi là được! Đừng khóc! Đừng khóc! Anh sẽ đau lòng!" Bàn tay phái nam thon dài không ngừng lau nước mắt trên mặt cô. Phụ nữ thật sự làm bằng nước, có vui hay không đều khóc.
"Tại sao? Tại sao?" Ngưng Lộ kéo bàn tay của anh dính vào gò má, hỏi giọng đầy run rẩy. Tại sao bỗng nhiên lại đối xử với cô như vậy? Cô không muốn như vậy! Không nên như vậy! Lòng của cô rất rối loạn. Anh thực sự có lòng với cô sao? Nhưng từ lúc bắt đầu, bọn họ đã là nghiệt duyên, làm sao sẽ có kết thúc viên mãn đây? Cô không biết, thật sự không biết! Biết rất rõ ràng lòng của cô vẫn không quên được người kia, tại sao còn phải cố ý đối với cô tốt như vậy? Tại sao?
Tại sao? Cô hỏi anh tại sao? Nếu như anh biết tại sao cũng sẽ không khổ sở như vậy.<