Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

br>Trong thế giới tình cảm có nhiều ‘tại sao’ không? Tựa như cô vẫn cố chấp với đoạn tình cảm cùng Sở Khương vậy, làm sao cũng không bỏ được. Anh không cách nào trả lời được vấn đề này.
Người đàn ông cúi người xuống ôm lấy cô, không để cho cô cử động nữa. Làn môi nóng bỏng không ngừng hôn hai mắt của cô: "Ngưng Nhi, xin lỗi! Đừng khóc! Đừng khóc mà!" Nhiều nước mắt mặn như vậy không ngừng chảy xuống, chảy vào trong miệng của anh, chảy tới chỗ mềm mại nhất trong tim của anh, khiến lòng anh đau xót.
Anh chỉ là muốn chăm sóc cô thật tốt mà thôi, cũng không thể sao? Cô ngay cả cơ hội này cũng không cho anh sao?
Tống Tử Tự đẩy cửa ra thấy một màn như vậy, vốn là lời cần sắp ra khỏi miệng đều nuốt về. Xem ra anh tới không đúng lúc! Aiz ! Anh sờ sờ lỗ mũi lặng lẽ đóng cửa lại. Người đàn ông bên trong kia thật sự là Sở Mạnh sao? Là Sở Mạnh anh biết đó sao? Anh cho là mình đang nằm mơ! Người đàn ông Sở Mạnh sao có thể sẽ có thời khắc nhi nữ tình trường thế này chứ? Nhìn anh vừa rồi như vậy, rõ ràng là một thê nô! Thật là đáng sợ! Nếu để cho A Chính thấy cũng sẽ không tin chứ? Nếu không, anh quay phim lại? Nghĩ đến đây, bước chân của Tống Tử Tự ngừng lại.
"Bác sĩ Tống, anh trực sao?" Y tá thấy Tống Tử Tự đi ra chào hỏi.
"Không phải, gặp bạn thôi." Thôi, không nên làm chuyện thất đức này! Tống Tử Tự nhếch miệng cười một tiếng với y tá trẻ tuổi đó: "Vất vả rồi!" Sau đó hất nhẹ áo blu lên, vô tình để lại một bóng lưng khiến cô y tá trẻ tuổi thở dài không dứt: Bác sĩ Tống thật đẹp trai!
Một chiếc xe hơi xa hoa dừng lại trước cửa bệnh viện, Mộ Bội Văn theo sự hướng dẫn của quản gia mà cao quý bước vào bệnh viện. Bản quyền thuộc về @TửQuân
Thật không nghĩ tới Quan Ngưng Lộ lại có bản lĩnh như vậy, nhanh thế mà đã có thai. Nếu như không phải hôm nay bà muốn đến nhà bọn họ hỏi thăm, thím Trương nói cô bởi vì động thai mà phải nằm viện nếu không bà cũng không biết. Suy nghĩ liền tức giận, thậm chí ngay cả chuyện quan trọng như vậy mà Sở Mạnh cũng không thông báo với người làm trưởng bối như bọn họ, đây coi là cái gì?
Bà cho là Sở Mạnh và Đường Linh Chi vẫn còn cơ hội, dù sao cũng là kết hôn mà thôi! Ai biết bây giờ lại lại thêm một đứa trẻ. Có lẽ Quan Ngưng Lộ đáng kiếp không có phúc, con còn chưa có sinh ra thì phải nằm viện giữ thai rồi. Có thể thuận lợi sinh ra hay không còn là một vấn đề!
"Chào bà, xin hỏi bà thăm bệnh nhân phòng kia?" Đứng trước cửa thang máy VIP, Mộ Bội Văn bị y tá mặc đồ màu trắng và nhân viên bảo vệ ngăn lại. Gian phòng cuối lầu không phải ai cũng có thể đi lên! Mặc dù vị này xem ra là nhân vật có tiền, nhưng nếu như không đăng kí trước thì không cho phép đi lên thăm bệnh nhân.
"Tôi muốn tìm Quan Ngưng Lộ, tôi không biết kia là phòng bệnh đặc biệt!" Bản quyền thuộc về @TửQuânMộ Bội Văn sắp tức điên rồi, vốn là muốn đến chế nhạo người phụ nữ kia, kết quả người còn không thấy thì tức giận cả người rồi.
"Xin hỏi bà họ gì? Tôi thông báo bệnh nhân trên lầu được không?" Nếu như bệnh nhân không muốn gặp, cô cũng không có cách nào. Y tá vẫn tươi cười, những người có tiền có thế như vậy cô nhìn nhiều, không đắc tội nổi, chỉ có thể đè thấp tư thái của mình.
"Chúng tôi là người nhà họ Sở. Bà chủ chúng tôi là tới gặp cô chủ." Quản gia thấy bà chủ rất tức giận, chủ động đăng kí với nhân viên.
"Bà Sở, thật ngại. Đây là quy định của bệnh viện chúng tôi, chúng tôi cũng không có cách khác. Xin bà chờ một chút, tôi lập tức gọi điện lên trên."
"Bà chủ, ngồi một chút đi!" Quản gia đỡ Mộ Bội Văn mất hứng đến nơi nghỉ ngơi tạm thời ngồi xuống.
d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn
"Ngưng Lộ, ăn nhiều một chút đi!" Đàm Lệ Hoa ngồi ở bên giường mỉm cười nhìn con gái đang uống canh. Người trẻ tuổi bây giờ thật là không hiểu chuyện, ngay cả chăm sóc bản thân cũng không tốt, cũng đã có con rồi, vậy mà đi bộ còn không chú ý một chút, may là ngã ở nhà phát hiện kịp thời, nếu là ở bên ngoài thì phiền toái lớn rồi. Lên cầu thang không cẩn thận té xuống, Sở Mạnh nói như vậy với ba mẹ vợ mình.
"Mẹ, mẹ không cần mỗi ngày đều tới. Ba không bận sao?" Bản quyền thuộc về @TửQuânNgưng Lộ uống xong cháo gà ngọt, Đàm Lệ Hoa lập tức đưa khăn giấy, thím Trương mỗi ngày đều tới, hơn nữa còn có y tá túc trực 24/24. Chẳng qua là anh ta. . . . . .
"Sở Mạnh sợ con không vui nên để mẹ tới cùng con! Con xem Sở Mạnh thật tốt, chẳng qua là ban ngày công việc quá bận rộn không thể tới thăm con! Con cũng không nên trách nó." Đàm Lệ Hoa nhận lấy chén cất đi, vuốt mái tóc dài của con gái.
"Mẹ." Ngưng Lộ không muốn mẹ luôn nhắc tới anh ta. Anh ta đâu chỉ ban ngày không đến, buổi tối cũng không còn tới! Nằm viện bắt đầu từ ngày thứ hai đến bây giờ cũng đã nửa tháng, nói cách khác anh đã biến mất suốt nửa tháng. Đây coi là cái gì? Nhưng Ngưng Lộ không dám nói với mẹ. Giữa bọn họ trở nên không hề giống như trước đây nữa.
"Sao con gái mẹ sau khi kết hôn thì biến thành người khác vậy?" Đàm Lệ Hoa cảm thán ngàn vạn, nhìn con gái. Trước kia, con gái của bà thật biết điều, khéo hiểu chuyện, chưa bao giờ sẽ tức giận vô cớ


pacman, rainbows, and roller s