XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3245 lượt.

ốt.
Cục trưởng Ngụy cố gắng điều chỉnh không khí, quả nhiên là lãnh đạo, lập tức bắt được vấn đề ‘mấu chốt’. “Lần này may nhờ ông có sự giúp đỡ của trợ lý Nhan, ông nên cảm ơn người ta, nên kính cô ấy mấy chén!”
Lời nói này quá mập mờ, Nhan Như Y lập tức nói. “Chuyện này không liên quan đến tôi, ông nên cảm ơn tổng giám đốc đi!”
“Nếu như không có trợ lý Nhan, chuyện này nhất định phải dính đến pháp luật!” Hoắc Doãn Văn vẫn kiên trì nói, dùng sức nhìn chằm chằm vào cô.
Nhan Như Y bị lời nói của của anh làm cho tức chết, anh có ý gì? Lượn một vong, chẳng lẽ anh muốn cùng cô… quan hệ mập mờ, không rõ?
Nhìn ra cô mất hứng, Hoắc Doãn Văn hạ thấp khuôn mặt, nhỏ giọng nói vào tai cô. “Chuyện chỉ có thể như vậy, không thể để người khác nghĩ anh là người dễ nói chuyện, không có nguyên tắc! Nếu không, về sau anh sẽ rất khó làm việc!”
Lời này, rất có đạo lý, cô là trợ lý của anh, chỉ có thể chịu trách nhiệm.
Các món chính nhanh chóng được đưa ra, chim bay cá nhảy, tất cả các món đặc sản đều được bày lên bàn!
Cục trưởng Ngụy mở màn, nói bằng miệng lưỡi nhà quan: “Tập đoàn Hằng Viễn là tập đoàn đóng thuế rất nhiều cho thành phố B, là kinh tế của thành phố B, đã xây dựng rất nhiều công trình lớn cho thành phố. Cho nên chuyện của tập đoàn Hằng Viễn cũng là chuyện lớn trong thành phố này, chúng ta nên ủng hộ, hơ nữa là phải tận lực ủng hộ. Còn công ty xây dựng Trường Sơn, cũng là công ty lâu đời, nhưng lại dẫn dắt đội ngũ công nhân làm việc, có trình độ văn hóa thấp, trình độ giác ngộ không cao, trong lúc đang phát triển khó tránh khỏi xuất hiện sai lầm, đi nhầm đường, vì vậy chúng ta phải cố gắng trợ giúp cho công ty, khiến đội ngũ công nhân phát triển hơn, từ từ lớn mạnh, mà không phải chỉ bị đã một cái mà đã chết. Nếu không, sau này những đội ngũ công nhân giống như vậy lại xuất hiện, hoặc xảy ra vẫn đề như vậy…, cho nên hi vọng, sau này, Hằng Viễn và Trường Sơn có thể hợp tác vui vẻ, cạn chén!”
Mọi người uống xong ly rượu trắng, chỉ có Nhan Như Y là dùng trà thay rượu!
Sau đó, ông chủ Chu lập tức mới rượu Hoắc Doãn Văn, hai người cùng uống rượu trắng!
Còn chưa kịp lấy hơi, rượu trắng lại gợn lên, Hoắc Doãn Văn mập mờ nhìn Nhan Như Y. “Lần này cảm[n trợ lý Nhan, cạn ly!” Nói xong, anh lại uống một ly!
Lúc này, vẻ mặt Hoắc Doãn Văn đã dịu xuống, cho dù ai cũng có thể nhìn ra, kể cả ông chủ Chu!
Ngay cả Nhan Như Y cũng cảm thấy rõ ràng, vì anh đang cười!
Anh đang làm gì vậy? Khuyến khích mọi người hiểu lầm sao?
Có phải để mọi người tiếp tục hiểu lầm, anh rất vui vẻ?
Chuyện như vậy trên bàn rượu, hơn nữa đám người kia cũng khá quen thuộc, nên cục trưởng Ngụy cũng nhanh chóng trêu chọc. “Khó trách tổng giám đốc Hoắc bỏ rơi hết bạn gái trước, trợ lý Nhan thật xinh đẹp!”
“Là rất xinh đẹp, nhưng bản thân cô ấy có rất nhiều nơi đáng giá để thưởng thức!” Hoắc Doãn Văn bổ sung, mặc dù anh bổ sung rất nghiêm túc!
Nhan Như Y trợn trắng mắt!
Sau đó, toàn bộ người trên bàn rượu coi cô như hoàng hậu, tất cả đều cố gắng nịnh nọt cô, liên tiếp mới rượu.
Đang lúc Nhan Như Y không chịu nổi, sáp tức giận, Hoắc Doãn Văn kéo cô lên trước một bước!
Ra cửa, Nhan Như Y lập tức hất tay anh ra, đi thẳng về phía trước, cho anh biết cô đang không vui.
Nhưng cô đi rất xa, cửa thang máy sắp mở cũng không thấy anh đuổi kịp!
Cô dừng bước, thầm nghĩ!
Chẳng lẽ anh uống nhiều, gục rồi?
Vừa rồi, anh uống không ít!
Khi cô vừa quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt ửng hổng của anh, đôi mắt chăm chú nhìn cô!
Ánh mắt anh rất chuyên chú, rất lưu luyến, cũng rất cô đơn!
Tức giận trong lòng Nhan Như Y bỗng chốc bốc hơi, chỉ có thể bất lực, không thể làm gì, lòng đau như cắt…






Vậy thì thế nào? Có thể thay đổi điều gì đây?
Lúc lý trí yếu ớt trở về trong thân thể cô, Nhan Như Y không đi về phía anh mà đi thẳng vào thang máy, trở lại ‘phòng tổng thống’, cầm quần áo rồi rời đi!
Cô vừa trở về phòng, lập tức nghe thấy tiếng mưa đập vào cửa sổ, hơn nữa âm thanh càng lúc càng nhanh, càng ngày càng lớn, chỉ trong vài giây, nước mưa lớn lên gột rửa tấm kính thủy tinh bên ngoài…
Giống như tâm tình cô!
Điện thoại di động vang lên, người gọi không phải ai khác, vẫn là anh.
Nhan Như Y nhìn màn mưa bên ngoài, có chút do dự.
‘Rầm, rầm’, tiếng sấm vang lên, đèn trong phòng đột nhiên tắt đi, Nhan Như Y bị bóng tôi bao phủ.
Bốn phía tối đen, Nhan Như Y lại không sợ, ngược lại, cô thấy rất thoải mái, rất dễ chịu, trước mặt mọi người, cô luôn phải khống chế cảm xúc, hiện tại có thể tự do thể hiện ra ngoài, cô tháo lớp ngụy trang xuống, không cần giả bộ nữa!
Dù sao bốn phía đều tối đen, ai cũng không nhìn thấy, gay cả chính cô, cũng không nhìn thấy!
Nước mắt bình thường luôn cố gắng hết sức để khống chế đang rơi lã chã, không chút sợ hãi chảy xuống. “…”
Cô lớn tiếng nức nở, theo di động đi vào lỗ tai anh, anh nghe thấy tiếng khóc của cô. “Xin lỗi, anh phải làm sao để tâm tình em có thể tốt hơn đây?”
“Cái gì cũ