Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3243 lượt.
ng? Chắc là không biết? “Vậy tại sao cô lại muốn đi chơi? Ở cùng một chỗ với người trong lòng, chẳng lẽ không được sao?”
Nếu như cô có một ít may mắn của cô ấy, cô nhất định sẽ chăm sóc Hoắc Doãn Văn thật tốt, không để cho lông mày anh luôn nhíu lại, ánh mắt luôn do dự, gặp phải chuyện bói rối lại không ngừng nhấn cái bật lửa!
Cô nhất định sẽ khiến anh cưới!
“Có thể quan điểm của chúng ta khác nhau? Không phải nói, cuộc đời như một tờ giấy, đó không phải là một chuyện kinh khủng sao? Tính mạng con người chỉ có một, đương nhiên cần phải tận hưởng tốt cuộc đời này!” Cô nhún vai, cười trả lời.
Nhan Như Y ngậm miệng lại, không nói gì thêm, cũng vì cô sợ chỉ cần cô há miệng, cô sẽ nói…
Nếu như là cô, nhất định cả đời này cô sẽ ở bên cạnh người đàn ông cô yêu, không rời dù chỉ một giây! Bởi vì cô sợ kiếp sau, cô sẽ không tìm được anh nữa!
*** Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, mong nhận được sự ủng hộ của mọi người***
Không lâu sau, Hoắc Doãn Văn đã lái xe xuất hiện!
Anh đứng bên cạnh xe chờ hai người, Nhan Như Y thấy anh đàn mình thì vội vàng kêu lên ‘tổng giám đốc Hoắc’, sau đó tự động đi lại xe của trợ lý Triệu!
Nhan Như Y ngồi trong xe thấy Sở Tinh Nhiễm nhảy đến trước mặt Hoắc Doãn văn, kéo tay anh…
Cô không nghe rõ hai người nói gì, nhưng dáng vẻ rất thân mật!
Sau đó hai người lên xe, Sở Tinh Nhiễm ngồi ở vị trí bên cạnh ghế tài xế.
Nhất thời, một loại chua xót không nói nên lời bốc lên trong lòng cô. Cái vị trí đó, cô đã ngồi qua rất nhiều lần, thậm chí đó còn là nơi xảy ra lần đầu tiên của cô, máu trinh của cô còn rơi trên ghế…
Nhưng đến cuối cùng cô cũng chỉ là khách, không phải chỉ nhân!
Nhan Như Y chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn vô định…
Đợi đến lúc cô tỉnh táo lại, trợ lý Triệu đã đưa cô về nhà cô. “Anh Triệu, chúng ta không cần đến công ty nữa à?”
“Đúng vậy tổng giám đốc Hoắc nói tôi đưa cô đến Dật Lâm Hiên!”
“Hả? Tại sao?”
“Bảy giờ tối, hai người sẽ gặp khách hàng ở đây! Cậu ấy nói tôi đưa cô đến đây trước, anh ấy đến sân bay xong sẽ nhanh trở lại!”
“Sân bay?”
“Đúng vậy, năm giờ sở tiểu thư sẽ bay đi Hongkong!”
“Không phải cô ấy mới đến sao? Đi sớm như vậy?” Còn chưa đến hai ngày? Nhanh như vậy đã? Hình như cô ấy còn chưa ăn một bữa cơm chính thức với Hoắc Doãn Văn?
“Ai biết được, tình cảm của họ trước đây đã như vậy, có chuyện sẽ đến, xong chuyện thì lập tức rời đi! Trước kia cũng vậy, mỗi lần đều không đến một tuần đã rời đi! Tổng giám đốc Hoắc đi thăm cô ấy cúng rất nhanh! Ai, tôi mà đối xử với bà xã tôi như vậy, tôi nhất định sẽ bị cô ấy giết chết. Dĩ nhiên, nếu bà xã tôi đối xử với tôi như vậy, nhất định tôi cũng làm thịt cô ấy!” Trợ lý Triệu cảm thán!
Xe nhanh chóng dừng ở cửa lớn Lâm Dật Hiên!
Nhan Như Y vừa vào đại sảnh, đọc tên mình, nhân viên phục vụ lập tức đưa số phòng cho cô.
Cô hơi bối rối, không biết làm thế nào cho phải?
Lúc này, điện thoại di động của cô vang lên, số đuôi là 333, cô nhận điện thoại. “Alo!”
“Em đến quán rượu chưa?”
Anh hỏi trực tiếp, xung quanh anh rất yên tĩnh, không có tiếng xe đi qua!
không biết có phải vì ngủ mà cô sinh ra ảo giác hay không, trên chăn cô lại có thể ngửi thấy hương vị quen thuộc khiến cô mê mẩn… giống như loại cây ăn quả được ánh mặt trời chiếu vào tỏa ra mùi thơm, nhẹ nhàng, khoan khoái, khiến người ta vô cùng dễ chịu…
Nhan Như Y ngủ một giấc rất ngon, nếu như không phải điện thoại của cô vang lên, cô sẽ không tỉnh!
“Trợ lý Nhan, bây giờ tổng giám đốc đang ở quán cà phê của Lâm Dật Hiên rồi!”
Nhan Như Y bò dậy, thấy thời gian trên chiếc đồng hồ thủy tinh long lanh là sáu giờ hai mươi phút. “Được, tôi lập tức tới đó!”
“Tổng giám đốc sai người chuẩn bị một bộ dạ phục cho cô, lập tức có người mang tới!”
“Được!”
Kết thúc cuộc nói chuyện, bên ngoài cũng có tiếng chuông cửa!
Nhan Như Y vội vàng chạy đến cửa, nhận lấy hộp quà do nhân viên phục vụ đưa cho. Sau khi nói tiếng ‘cảm ơn’, cô cầm chiếc hộp trở về phòng. Mở chiếc hộp ra, cầm bộ lễ phục lên, trong nháy mắt, cô bị sự xinh đẹp của bộ váy thu hút!
một chiếc váy dài màu đen, thiết kế rộng rãi, trên bộ váy không có quá nhiều vật trang trí, nhưng lại khiến người ta có cảm giác hoa lệ, chói mắt. cô mặc lễ phục đứng trước gương, lập tức không tin vào mắt mình, người trong gương là cô sao?
Hình như cao thêm rất nhiều, hình như có tinh thần hơn rất nhiều, hình như có thêm một phong cách không thuộc về cô, hình như bộ lễ phục đã biểu lộ ra sự xinh đẹp mà trước kia cô không thể hiện!
cô rất thích nhìn cô như vậy!
“Đinh đinh…” Tiếng cửa phòng lại vang lên, Nhan Như Y cho là phục vụ, không thèm suy nghĩ lập tức mở cửa ra.
*** Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, mong nhận được sự ủng hộ của mọi người ***
cô hoàn toàn không nghĩ tới người đứng ngoài cửa là Hoắc Doãn Văn.
“A, tổng giám đốc, em đã chuẩn bị xong, mọi người không bực mình chứ? Lúc này có thể đi rồi!” cô hấp tấp nói, đập vỡ sự mập mờ vây giữa hai người.
“kh