Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3223 lượt.

nụ cười, đi về phía anh. “Anh đừng quên bây giờ đang là giờ làm việc!”
“Sai, bây giờ đã qua mười hai giờ, là lúc nghỉ ngơi!” Hoắc Doãn Văn chỉ đồng hồ trên vách tường, sau đó nhìn vào mặt cô, hai tay khoác lên hông cô, thuận thế ôm cô vào lòng.
Anh cúi đầu nhìn cô, trên mặt là nụ cười vui vẻ.
cô ngước mắt lên, nhìn anh chăm chú, giơ tay vuốt ve gương mặt gầy gò của anh. “Sao hôm nay anh lại đi làm? Anh nên nghỉ ngơi một ngày chứ!”
“Nhưng ở trong bệnh viện thì không được thấy em!” cuối cùng em cũng cúi đầu, hôn lên môi cô, hôm trước, lúc chia tay, anh đã rất nhớ cô, rất muốn hôn cô. Chiều hôm qua, khi anh thấy cô từ ô của sổ, không thể nói chuyện ở chính diện. nếu hôm nay anh không đi làm, anh sẽ điên mất!
Hai người quên hết tất cả, chỉ biết hôn đối phương, đầu lưỡi quấn quýt lẫn nhau, quét qua răng của đối phương, dùng cách thức không tiếng động, cọ xát thân mật, thể hiện mình nhớ đối phương!
Hai người hôn rất lâu mới chậm rãi rời nhau ra, kết thúc lần triền miên này!
Anh áp vào tai cô, lưu luyến nói: “NHư ý, anh muốn em, bây giờ anh muốn em!” Tay anh vuốt ve cặp mông vểnh lên của cô, năm ngón tay từ từ dùng sức đi vào trong.
“Dĩ nhiên không được, anh biết là không được mà!” Cô không né tránh anh, vì cô biết, dù anh mất khống chế, cũng sẽ không làm vậy với cô trong phòng làm việc!
Cánh môi ẩm ướt của anh đặt bên tai cô, lại tiếp tục tuần tra, hôn một lúc mới buông cô ra, nhưng vẫn nói nhỏ bên tai cô. “Tối nay anh muốn…”
Lời cầu xin của anh trắng trợn, hơn nữa hai người còn đang ở trong phòng làm việc, mặt Nhan Như Y sắp đỏ bằng trái cà chua rồi.
“Tổng giám đốc, tôi phải đi ăn cơm, nếu không, tôi phải bỏ bữa trưa mất!” Nhan Như Y chỉ đồng hồ. Bây giờ đã là 12 giờ 27 phút, nhà ăn của Hằng Viễn bắt đầu mở cửa vào 12 giờ 10 phút.
“Chúng ta ra ngoài ăn!” Anh đề nghị!
Đi ra ngoài ăn có nghĩa là hai người phải lén lút, một trước một sau rời khỏi, sau đó, cô phải đi đến đầu đường mới lên xe anh được. Lúc trở lại cũng giống như vậy.
Đây là một chuyện rất rắc rối!
“Không, em thích ăn ở nhà ăn dành cho nhân viên, thức ăn hôm nay có món em thích nhất đó!” Cô quả quyết cự tuyệt anh.
“Thật sự không đi?” Anh hơi thất vọng!
“Không, anh muốn ăn gì? Em đi mua cho anh!”
Hoắc Doãn Văn liếc nhìn công việc trên bàn, nghĩ tới sắp xếp vào tối nay, đồng ý ý kiến của cô. “Được rồi, em chọn cho anh một phần ăn nhẹ là được!”
“OK!” Cô ra dấu tay với anh, sau đó vội vàng đi ra ngoài!
Nếu như cô chậm một chút nữa, món ăn ngon sẽ bị người khác đoạt hết… cô luôn chờ đợi đến ngày này đó!
Mỗi tuần Hằng Viễn đều công bố thực đơn cho tuần sau, mà thực đơn đều được bỏ phiếu trên mạng, cho nên có thể thấy mấy món ăn ngon trước!
Oa oa…
Hiện tại cô có thể nhìn thấy thịt kho, rau trộn tấm ngó sen và canh cua đang vẫy tay với cô rồi!

Ăn no lại có suy nghĩ bậy bạ, đây là hiện tượng bình thường thôi!
Cho nên sau khi anh ăn no vào giữa trưa, đã không ngừng nhìn thời gian trên máy tính, đợi đến lúc tan làm!
Nghĩ đến giọng nói khát vọng của anh, vẻ mặt ám muội, lòng cô không nhịn được rung động, một nụ cười hiện trên khuôn mặt.
“Trợ lý Nhan,có chuyện gì vui à? Cười ngọt như vậy?” Thư ký Lý đi tới, nói chuyện với cô.
Nhan Như Y thu hồi tâm tình vui vẻ. “Không có gì!”
“Có phải nhớ bạn trai của cô không? Cho nên mới cười vui vẻ như vậy?” Đôi tay thư ký Lý đặt trên làm việc, tò mò hỏi.
Vấn đề của chị Lý khiến cô nghĩ đến Hoắc Doãn Văn, cô lập tức hốt hoảng, chẳng lẽ chuyện giữa cô và Hoắc Doãn Văn bị người khác biết rồi sao? “Không, không, em chưa có bạn trai!”
Mặc dù không có gương, Nhan Như Y vẫn có thể cảm thấy mặt mình trắng bệch, đôi tay và tin đều lạnh đi!
“Ai nha, trợ lý Nhan, em đừng khiêm tốn như vậy, ai không biết em có một người bạn trai đẹp trai cao ráo! Bộ dạng của tên nhóc đó cũng không tệ, có thể so với những ngôi sao nam nổi tiếng rồi đó!”
Hả?
Hoắc Doãn Văn đẹp trai cao ráo thì không sai, nhưng thư ký Lý cũng không dám dùng xưng hô như vậy để gọi anh chứ?
“Cậu nhóc đó là bạn học của em sai? Hình như là một người rất hài hước!”
Bạn học? Cuối cùng Nhan Như Y cũng biết thư ký Lý đang nói tới ai. Thì ra chị ấy đang nói đến Cao Hải. “Vâng, anh ấy học trước em hai năm, anh ấy rất hài hước, nhưng bọn em không phải người yêu… chỉ là bạn bè bình thường mà thôi, anh ấy rất thích nói đùa, cố ý nói em là bạn gái anh ấy, thật ra thì không phải!”
Thư ký Lý không tin lời của cô…, cười nói. “Đúng vậy, trước khi kết hôn thì cũng chỉ là bạn bè bình thường mà thôi, trước khi chị kết hôn với chồng cũng nói như vậy.”
Nhan Như Y nghe nói như vậy thì không thể nói gì thêm được nữa!
Trong lúc không ngừng chờ đợi, cuối cùng đã đến lúc tan sở!
Gần như chưa đầy một giây sau, Nhan Như Y đã chạy khỏi phòng làm việc, tay vẫn nắm chặt điện thoại!
Anh sẽ đứng đâu chờ cô đây? Anh nên đi trước mới phải!
Lúc đi vào thang máy, cô gửi một tin nhắn cho anh, cũng là tin nhắn thứ hai từ khi hai người quen nhau tới giờ, bằng tiếng Anh. “Em rất mong đợi c