Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3191 lượt.
chặt, không buông tay!
Cô nhìn anh."Anh nên buông tay đi!"
"Anh thật sự sợ mất em vô cùng , bởi vì anh. . . . . . không có cách nào, cũng không có tư cách trói buộc em. . . . . . Cho nên nhìn thấy em cùng Cao Hải có thể công khai bên nhau, anh đã nổi điên . . . . . ."
"Không. . . . . ."
Hoắc Doãn Văn không để cho cô nói hết, đem toàn bộ lời cự tuyệt của Như Y nuốt vào trong miệng ——
Anh hôn rất dịu dàng nhưng cũng tràn đầy sức mạnh, khiến cô không thể kháng cự. Dịu dàng cùng cường thế, bá đạo nuốt nghiến hơi thở của cô, như nói xin lỗi sâu nặng!
Động tác của anh chứa đựng cưng chìu vô tận!
Nhan Như Y giãy giụa kháng cự được một lúc, đến giữa nụ hôn của anh, đã vô lực, buông xuôi. Cô không thể phản kháng lại nụ hôn ngọt ngào của anh. . . . . .
Anh hôn từ từ xuống vùng da nhạy cảm bên tai cô, anh hôn rồi lại hôn, sau đó bên tai cô không ngừng thì thầm."Anh xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . . Chúng ta nhất định sẽ có một cuộc hẹn hò hoàn mỹ. Anh nhất định sẽ thu xếp mọi chuyện!"
Có lẽ thanh âm vuốt ve của anh thật dễ nghe, có lẽ cô chính là một người ngu ngốc, cuối cùng cô đã tha thứ cho anh!
Nhan Như Y ghét bỏ cầm khăn ướt lau bộ mặt như mèo của mình, sau đó hung hăng chà xát mặt anh!
Cô dùng sức lau đến khi gương mặt của anh đỏ bừng, giống như bị cạo gió, vẫn còn tiếp tục lau, nhưng vẫn không nghe anh than một câu!
"Anh không đau sao?" Cuối cùng, cô là người không đành lòng trước, dừng tay lại!
Anh hơi ngượng ngùng, nở nụ cười, nắm cánh tay cô."Lúc này, em đã vui vẻ lại chưa?"
"Có cái gì để vui vẻ? Dù sao anh cũng là hôn phu của người khác, em không có tư cách ghen!" Cô tự chê bai mình, cũng nhắc nhở vị trí đúng của mình!
"Không cần nói như vậy!" Hoắc Doãn Văn nắm chặt tay cô.
"Nhưng đó là sự thật, bên cạnh anh còn có vị hôn thê!"
"Sự thật, cái chức danh ‘ vị hôn thê ’ này chỉ là phục vụ tập đoàn, chỉ là tiền bạc, chỉ cần có giá, ai cũng có thể là ‘ vị hôn thê ’!" Hoắc Doãn Văn rất thẳng thắn nói, vẻ mặt lãnh khốc. Sau đó, vẻ mặt của anh nhu hòa, giơ tay vuốt tóc cô."Nhưng anh chỉ yêu một người. . . . . . Cũng chỉ có một thôi, chính là em, Nhan Như Y!"
Nhan Như Y ngửa đầu nhìn vào mắt của anh. Đôi mắt của anh rất chân thành ! Bất kỳ một cô gái nào, nghe người đàn ông ưu tú này thổ lộ, hẳn sẽ vô cùng cảm động?
Cô cảm động!
"Vậy em sẽ mãi mãi là số một trong lòng anh sao?"
"Vĩnh viễn!" Anh sống đến hai mươi tám tuổi, lần đầu tiên động lòng vì một cô gái, vì
một cô gái mà tự giận mình!
Cô tham lam nhìn anh, tay cô vân vê ngón tay anh."Vậy em nhất định phải ở vị trí quan trọng nhất!"
"Nhất định!"
"Ha ha ——" rốt cuộc cô cười."Chúng ta đi thôi!"
"Tốt, em nghĩ muốn đi đâu?" Anh lập tức hỏi.
"Về nhà!" Đã trễ thế này, còn có thể đi nơi nào? Nhan Như Y vừa đi, vừa nói.
Mà lúc quay đi, cô không chú ý, vấp nhẹ vào mắt cá nhân anh."A ——" Anh lập tức kêu một tiếng!
Thanh âm không lớn, nhưng cô nghe thấy anh thở mạnh, có vẻ cơn đau làm anh tê tâm liệt phế.
"Anh làm sao vậy?" Cô không hiểu hỏi, không hiểu cô đụng anh làm sao lại bị đau đến vậy?
Anh chau mày, lắc đầu một cái."Không sao cả, không có việc gì!"
"Không đúng, anh bị đau, đưa chân em nhìn một chút!" Nếu như không có việc gì, sắc mặt của anh sẽ không khó coi như vậy!
Nhan Như Y ngồi xổm người xuống, vừa trêu chọc vừa xắn quần anh lên!
Ngay sau đó, cô cả kinh thất sắc."Làm sao anh không nói cho em biết? Còn nói không có gì? Chẳng lẽ mảnh thủy tinh cắm ở trên người của anh, không đau sao?"
Cái ly rượu cổ cao bị bể, nhiều mảnh thủy tinh găm vào sau đùi anh, miệng vết thương vẫn ứa máu, chiếc tất màu trắng cũng bị nhiễm đỏ!
Hoắc Doãn Văn cũng cúi đầu, sau khi thấy cũng bắt đầu cảm giác rất đau, vừa tức cười mà nói một câu."Anh chỉ biết mắt cá chân rất đau, không nghĩ bị mảnh thủy tinh cắm vào trong thịt ——"
Nhan Như Y vô cùng đau lòng, chẳng còn hơi sức trách cứ anh!
**************************************
Cuộc hẹn lần thứ ba cuối cùng kết thúc trong căn hộ của Hoắc Doãn Văn!
Vốn, Hoắc Doãn Văn muốn tự mình lấy hết mảnh thủy tinh nhỏ găm vào đùi mình, là xong việc, nhưng Nhan Như Y kiên quyết muốn anh đi bệnh viện, vừa xử lý vết thương, vừa khám lại mắt cá chân cho anh!
Sau khi từ bệnh viện đi ra, Hoắc Doãn Văn chỉ về phía chung cư gần bệnh viện, nói."Anh có căn hộ trên đó, chúng ta về đó nhé!"
"À? Anh có nhà ở đây?" Cô giật mình hỏi một câu."Trước đây anh không phải nói anh không có nhà ở khu vực này sao?"
"Có chút đồ cá nhân quan trọng, cần một chỗ để, nhưng anh không thường qua lại chỗ này!"
"A ——"
"Đi lên nhé?" Hai tay anh để lên tay lái, dò hỏi cô.
"Cũng không phải không muốn, nhưng quá muộn rồi!"
"Anh muốn ăn mì cay Thành Đô em nấu!" Nói xong, anh lại bổ sung một câu."Anh chưa có ăn tối!"
Cô muốn nói cho anh biết, mặc kệ anh, nhưng mỗi khi cô ở cùng anh, trở nên không có tiền đồ, nhất là trên đùi của anh còn đang bị thương!
"Vậy anh ở nơi đó có bếp ? Có thực phẩm sẵn để nấu ? Có quần áo để thay ?"
"Hẳn là có!" Anh lập l