Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3174 lượt.
. . . .
Hoắc Doãn Văn thật ra cũng chỉ lấy cớ bàn chuyện trốn ra ngoài, vừa thấy ủy viên Vũ đi ra khỏi phòng riêng, vội vàng tiến ra đón!
Ủy viên Vũ nói nhỏ bên tai Hoắc Doãn Văn mấy câu. Hoắc Doãn Văn lập tức hiểu ngầm trong lòng."Sau đó nhất định khiến cô ấy theo anh nghiên cứu Côn Khúc!"
Hoắc Doãn Văn nhiệt liệt vui vẻ đưa tiễn!
Hoắc Doãn Văn có vẻ hơi mỏi mệt trở lại phòng làm việc, nhìn trợ lý Triệu ."Chuyện giao phó hết chưa?"
"Dạ, đã làm xong, người cũng đã đưa qua!"
"Vậy thì tốt, đến lúc đó cũng đừng quên cho người mang về!" Hoắc Doãn Văn không yên lòng dặn dò một câu!
"Hoắc tổng, ngài yên tâm, nhất định sẽ không có sai sót gì!"
"Đúng rồi. . . . . . Cô gái kia đi một cách cam tâm tình nguyện chứ!"
"Tôi đích thân xem xét, cô ấy tự nguyện đi, không có phản kháng!"
"Vậy thì tốt, anh ra ngoài đi, tôi nghỉ ngơi một chút!" Hoắc Doãn Văn khoát tay.
" Dạ!" Trợ lý Triệu đáp một tiếng, nhẹ giọng đi ra khỏi phòng!
Hoắc Doãn Văn tựa vào trên ghế sa lon, hút thuốc lá.
Lần này, anh đã bước một bước quan trọng, hi vọng. . . . . . chuyện sau này có thể thuận buồm xuôi gió!
Ăn Tối Trong Phòng
Hôm ấy, Nhan Như Y được Trợ lý Triệu đưa đến nhà riêng của Hoắc Doãn Văn. Anh còn đưa cho cô chiếc chìa khóa dự phòng, bảo với cô cứ mở cửa vào nhà, anh sẽ quay lại ngay!
Khi cô vừa mở cửa bước vào, liền thấy một đống túi đồ ăn tươi chất chồng trên bàn, bên trong có các loại rau cải, thịt nạc, cá, mì cay Thành Đô, các loại gia vị . . . . . .
Nhìn đến đây cô chợt hiểu, nhất định là muốn cô xuống bếp rồi!
"Thiệt là, em đâu phải đầu bếp riêng ? Không lẽ là bà nội trợ?" Nhan Như Y phụng phịu nói nhỏ. Chỉ là oán hận thì oán hận, cô vẫn quơ hết túi thức ăn rồi đi vào bếp!
"Hả? Không phải kinh doanh!"
"Gạt người!" Nhìn anh cười đến nghiêng ngả, anh thật lâu, thật lâu không cười như vậy, nếu như không phải là hợp đồng kinh doanh lớn, sao anh lại vui mừng đến thế.
"Anh chưa bao giờ gạt em!" Hoắc Doãn Văn tựa người vào lưng ghế, đưa tay kéo cô vào ngực mình, đôi tay bá đạo ôm chặt bên eo cô.
Bọn họ mắt đối mắt, mũi đối với mũi, miệng anh tham lam tìm kiếm, khuấy đảo khuôn miệng nhỏ nhắn của cô ——
Nhan Như Y đỏ hồng khuôn mặt, bọn họ đã rất lâu không ở cùng nhau, động tác của anh bây giờ sẽ dễ dàng khiến cô loạn tưởng!
"Như Y, anh hôm nay rất vui vẻ!" Anh vừa nói, vừa hôn ngấu nghiến lên môi cô !
Bị nụ hôn bá đạo của anh áp đảo, cô nhanh chóng buông tha lý trí, hai cánh tay không khống chế được, quấn lấy cổ của anh, cô cũng nhớ nhung anh lắm!
Hai người hôn như dầu sôi lửa bỏng!
Đôi môi mỏng của anh hướng dần lên mút mát làn da nhạy cảm phía sau tai cô, lưu lại những dấu vết ẩm ướt liền lạc nhau.
Cô bất lực ngẩng mặt, tự nguyện giao phó cả người, nghênh đón âu yếm của anh!
Đầu của anh cùng với đôi tay, lần dọc theo cần cổ trắng như tuyết của cô, trượt dần xuống ngực, eo thon nhỏ. Cả người cô hỗn loạn, nút áo sơ mi bị anh cởi ra từ lúc nào…..
Đầu của anh chôn vùi vào bộ ngực non mơn mởn của cô, gặm cắn, nuốt lấy nuốt để . . . . . Làm tim cô loạn nhịp!
Anh nâng cô lên, ôm cô đến bàn ăn, để cô ngồi nửa mông lên mặt bàn, len vào tách hai chân của cô ra. . . . . .
Đầu ngón tay anh lại bận rộn cởi bỏ đôi tất da…. Vội vàng xé toạc ra ——
"Ha ha. . . . . ." Nàng đang nghĩ đến sẽ kháng cự anh, đột nhiên lại bật cười, thanh âm trong trẻo mang theo vài nét kiều mỵ.
**************************************
Động tác của anh càng ngày càng tà ác!
Xé ——
Làm hư đôi tất chân của cô, y như mớ giẻ rách, làm lộ ra làn da trắng nõn như ngọc!
Tiếp xúc với khí lạnh làm cô không nhịn được co mạnh hai chân!
"Anh còn muốn ăn gì khác nữa không, nấu cơm em cũng quen ——"
"Không vội, có thể để lát nữa ăn, giờ anh muốn ăn một thứ khác mỹ vị hơn!" Nói xong, tay anh hướng vào quần lót, ngọ ngoạy ——
Chợt, Nhan Như Y giật mình, hai mắt mở to, dùng sức giãy dụa, ngăn cản động tác của anh."Đừng ——"
Tay Hoắc Doãn Văn đang thám hiểm vùng tam giác vàng, cũng dừng lại vì chạm phải vật cản, cô ngửa cổ, lấy sức thở lấy thở để.
"Phốc. . . . . ." Nhan Như Y ‘phù phù’ bật cười khúc khích, tiếng cười có mấy phần khiêu khích!
Hoắc Doãn Văn tựa như trừng phạt, gãi nhẹ mông cô như lông ngỗng lướt qua, ngứa ngáy lòng cô."Cô gái này, càng ngày càng bại hoại, căn bản là em cố ý, có phải không?"
"Ha ha. . . . . . Ha ha. . . . . ." Cô dần cười to hơn."Không được mắng em, em cũng không phải cố ý, em quên mất!"
Cô làm bộ đáng thương nói!
Anh nhíu nhíu lỗ mũi, rất không tin tưởng lời cô."Em lại không biết? Chuyện xảy ra trên cơ thể em, em không biết là sao ?"
Cô an ủi, hôn mạnh lên môi anh, sau đó nói: "Hưởng phúc của anh, dì cả của em đang tới… Anh đừng giày vò em mà, em cũng nhớ anh đến nỗi quên mất!"
Hoắc Doãn Văn vuốt
trán, không có biện pháp khác, đành đem toàn bộ dục hỏa đè ép trở về!
Ôm cô xuống khỏi bàn ăn. “ Thôi, ăn cơm!”
“ Anh đi dọn dẹp bàn đi, em phải đi c