Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3146 lượt.
với cô thật rất gần nhau trong gang tấc, cũng khó cùng nhau ở chung một chỗ, cô và anh dường như xa mãi tận chân trời ——
Biết anh đang nơi này, rồi sẽ thế nào?
Xa Xôi Ngàn Dặm
Thật lâu thật lâu, Nhan Như Y mới tìm được thanh âm của mình, ‘à’ một tiếng, cô có thể hình dung nét mặt mình khẩn trương đến mức co quắp —— muốn khóc, lại cố nén không thể khóc!
Trừ một tiếng ‘à’, cô không biết mình nói gì!
Lý trí bảo cô hãy đi mau, nhưng chân của cô lại như mọc rễ, một bước cũng không thể di chuyển!
Trợ lý Triệu chuyển đề tài, chỉ vào một chiếc xe thể thao màu vàng cực kỳ sang trọng, nói: "Đây là chiếc xe mới của Hoắc tổng!"
Đang lúc ấy, điện thoại Trợ lý Triệu vang lên, anh vội vàng bắt máy."Dạ, tốt ——" Anh lại nhìn Nhan Như Y một cái, sau đó nói qua điện thoại."Hoắc tổng, tôi ở dưới lầu gặp được Trợ lý Nhan, anh có muốn nói chuyện với cô ấy!"
Nhan Như Y cả kinh, đối với câu nói của Trợ lý Triệu, cô cảm thấy khó thở!
"Dạ, tôi sẽ đưa điện thoại cho Phụ tá Nhan!" Nói xong, anh đưa điện thoại cho Như Y."Hoắc tổng muốn nói chuyện với cô!"
Điện thoại đang ở trước mắt, nỗi nhớ nhung anh trong tim cô chưa từng bị phai nhạt, mặc dù họ chia tay, nhưng họ đã từng là cấp trên và phụ tá phối hợp rất tốt, về tình về lý cô không thể không nhận cuộc điện thoại này.
Nhận lấy điện thoại, trong nháy mắt, Nhan Như Y cảm thấy lòng bàn tay nóng rẫy, điện thoại cho người cảm giác sao mà nặng nề.
Cô nhịn run sợ, đưa điện thoại lên tai mình."Hoắc tổng, đã lâu không gặp!" Cô không cách nào khống chế, thở hổn hển, thanh âm thoáng run rẩy!
"Mới tan việc?"
Thanh âm của anh lúc nào cũng rất êm tai, rất dễ dàng, giống nhau. . . ngày trước còn ở bên nhau!
Ánh mắt Nhan Như Y chợt đỏ ửng, cô không được tự nhiên xoay người lại, không muốn làm cho người khác thấy bộ dáng của cô bây giờ.
Trợ lý Triệu rất thức thời đi ra ngoài!
"Dạ, tôi mới tan việc!"
"Chỗ làm có cách nơi này xa không?"
"Dạ, đại khái nửa giờ!"
"Tiền lương, đối xử được không?"
"Cũng khá ——" dĩ nhiên là không sánh bằng Hằng Viễn."Cám ơn anh, nhờ anh giúp, nếu không lễ mừng năm mới, tôi nhất định không thể về nhà ăn tết rồi!"
". . . . . ."Điện thoại đầu kia xuất hiện khoảng lặng ngắn ngủi."Giữa chúng ta, còn cần nói cám ơn sao?"
Những lời này, lập tức đưa cô quay ngược lại tám tháng trước, khi cô có thể càn rỡ hưởng thụ sự cưng chìu của anh. Đoạn thời gian đó mặc dù không thấy được ‘thái dương’ , nhưng nàng ở trong góc âm u đó, lại cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ chưa từng có!
"Mặc dù, chúng ta bây giờ không ở cùng nhau, nhưng có khó khăn gì nói cho anh biết một tiếng, đừng tự làm khó mình!"
Nghe âm thanh của anh, cô không tự chủ ngước nhìn tòa nhà hai mươi mấy tầng, nghĩ tới anh bây giờ đang ở đâu đó phía trên cô!
Lúc này, anh đang trong điện thoại nói."Anh đang ở tầng mười, nhìn thấy anh chưa?"
Anh đang nhìn cô, anh biết cô đang tìm anh? Cảm giác này làm Nhan Như Y trong lòng nóng lên, rồi một trận gió lạnh thổi qua, cũng làm cho cơ thể nóng phừng của cô chợt lạnh lẽo.
Cô không nhịn được đếm lên từng tầng lầu ——
Một tầng, hai tầng, ba tầng, bốn tầng, tầng năm ——
Đếm tới tầng năm, ánh mắt cô chợt ươn ướt , cô không ngừng nháy mắt, mới có thể làm tầm mắt thoáng trở lại, như cố gạt đi từng tầng nước mắt mờ mịt!
********************* *********************
"Nhìn đến anh rồi sao?" Anh lại hỏi!
Tầm mắt cô cuối cùng cũng dừng lại ở tầng mười, rốt cuộc thấy được một bóng người, nhưng quá nhỏ, cái gì cô đều thấy không rõ."Thấy được. . . . . ." Lúc này, nước mắt của cô cũng đã tuôn ra không ngừng được!
"Công việc rất bận sao?" Cô không có cách nào không thể quan tâm anh.
"Công việc tốt đẹp lắm!" Anh trả lời.
"Phải chú ý giữ gìn sức khỏe!"
"Em cũng vậy!"
"Như Y. . . . . ." Anh gọi tên cô!
"Dạ!"
"Như Y. . . . . ." Lại một tiếng da diết.
Âm thanh của anh thì thầm quanh tai cô, tựa như tay anh đang chạm vào những gai nhọn trong tim cô, khiến cô đau lòng khó chịu. Nước mắt, lại rơi xuống!
"Đừng khóc, anh thích nhất nhìn em cười!"
Lúc này, cô đã không nén được tiếng khóc của mình, khóc òa lên trong điện thoại. Tám tháng rồi, bọn họ đã có tám tháng chưa từng thấy nhau! Lâu như vậy, nhưng ở giữa hai người luôn có phần ẩn nhẫn quan tâm, dường như chưa từng ai động tới hay có bất kỳ thay đổi nào, cô luôn có thể cảm thấy tất cả đều là thật.
Cô thật sự rất nhớ anh!
"Thật ra thì, có mấy lần em đi ngang qua Hằng Viễn, anh đều ngẫu nhiên gặp được em. Có hai lần em cùng một cô bạn gái, lần khác chỉ có một mình. Lần đó, em mặc chiếc áo nhung lông vũ. . . . . ." Trong điện thoại, anh lẳng lặng nói. "Mấy ngày trước ——"
Không sai, anh nói một điểm cũng không sai!
Thì ra, anh vẫn luôn quan sát cô, Nhan Như Y đưa tay lên bịt ngang miệng, nếu không tiếng khóc của cô nhất định rất khó nghe."Đúng vậy, em mấy ngày trước đi ngang qua!"
"Như Y, thật ra anh rất muốn đi chào hỏi em, cùng ăn cơm chung. Nhưng, a