Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3127 lượt.
nh không muốn làm bạn bình thường cùng em. Cái vị trí đó, anh không có cách nào tiếp nhận!" Nói tới chỗ này, âm thanh của anh trầm thấp xuống, khó nén khổ sở. Sau, anh nhẹ nhàng nói: "Như Y, anh nhớ em. . . . . . Trở lại như trước kia, được không? Như Y, đã ở cùng một chỗ, cho dù là chia rời nhau, chẳng lẽ cũng sẽ không suy nghĩ nữa sao? Tâm cũng sẽ không tiếp tục luân hãm sao?"
Lời của anh, chạm đến nỗi sâu thẳm trong lòng cô.
Đúng vậy, chẳng lẽ tách ra, cô hết yêu anh sao? Sợ rằng bởi vì tách ra mà tình càng đậm, tâm hãm càng sâu hơn!
Cô không còn ngôn ngữ nào để trả lời anh. Cô chỉ muốn chạy như bay đến trong ngực của anh, quên đi tất cả cái gì gọi là đạo đức, chạm vào tất cả con người anh, cô thật muốn không để ý điều gì, vùi đầu vào ngực anh, khóc thỏa thích, ôm chặt anh không buông!
Nhưng cô không thể, cô đã nhẫn nhịn tám tháng, anh không lâu nữa sẽ phải kết hôn, nếu như cô hiện tại đầu hàng, những nỗi khốn khổ trước đây lại bỏ sông bỏ biển hết sao?
Cô có thể cho anh cái gì?
Sợ rằng chỉ có thể phá hư tương lai của anh!
Nghĩ đến đây, cô nhanh chóng lau khô nước mắt."Hoắc tổng, tôi còn có chuyện, phải đi trước, hẹn gặp lại!"
Cô nhanh chóng trả điện thoại lại cho Trợ lý Triệu, sau đó quay người chạy về nhà!
Vừa chạy vừa khóc, nên khi qua đường, cô đã va vào một người nào đó, hơn nữa còn mạnh đến nỗi khiến người đối diện lảo đảo lùi lại sau vài bước ——
"Ra cửa không có mang mắt theo à? . . . . . ." Theo sau đó là một câu mắng người!
*********************************************
Đụng phải người rồi, cô chỉ có thể nói ‘ thật xin lỗi ’, người này thế nào còn mắng cô nữa đây? Hơn nữa còn có mùi vị của Tứ Xuyên, thật mất mặt. Nhan Như Y đang muốn cùng đối phương nói cho ra ngô ra khoai. . . . . .
Vừa nhìn thấy người đối diện, mắt Như Y lập tức mở to ra.
Người phụ nữ hơi thấp, mập mạp, da đen, tóc quăn, mặc một áo khoác vàng nhạt, hơn 40 tuổi —— Cô biết, kinh ngạc một tiếng nói." Dì Lý!"
Dì Lý là bà chủ của tiệm tạp hóa đối diện trường cấp II của cô.
Đối phương thấy Như Y, cũng kinh ngạc một chút, lập tức thu hồi vẻ mất hứng, lộ ra nụ cười, vội vàng tiến lên nói chuyện, thật là nơi xa, đồng hương gặp gỡ đồng hương, hai mắt lưng tròng."Như Y, thật không nghĩ tới trùng hợp như thế, ở chỗ này gặp được con! Duyên phận, thật là duyên phận!"
"Dì Lý, sao dì lại ở đây?"
"Con trai dì vừa vay tiền mua được căn hộ ở đây, dì đến xem lắp đặt trang thiết bị nội thất đến đâu rồi!" Dì Lý chỉ chỉ tòa nhà cao tầng cho thuê hoặc bán cách đó không xa.
Như Y theo ngón tay dì Lý, tòa nhà này đã được xây dựng cách đây chừng 5-6 năm, vẫn còn rất mới, do Hằng Viễn khai thác!
"Anh cũng mua được căn hộ ở đây à? Thật là lợi hại!" Nhan Như Y không quên khen ngợi một câu, có thể mua được nhà ở đây, là một chuyện không thể tưởng tượng nổi!
Quả nhiên, dì Lý khoe khoang thật vui mừng, cười đến mắt cứ nhắm tít lại!"Như Y cũng ở đây à, vậy tốt quá. Hai nhà chúng ta quen nhau từ hồi con còn học cấp 2!"
Như Y cười cười, khiêm tốn nói."Nào có, con chỉ thuê nhà thôi, làm sao so sánh được với con của dì!"
"Ai, con bé này, còn khiêm tốn với dì làm gì!" Dì Lý vỗ lên vai cô, thần bí hề hề nhỏ giọng nói: "Dì Lý biết con đang lui tới với một bạn trai rất tuấn tú, nhìn qua là biết người có tiền?"
Nhan Như Y có thể bảo đảm dì Lý nhất định là nói vớ vẩn, bằng không thì nhớ nhầm, bởi vì khi cô ở nhà, cho tới bây giờ, không có lui tới qua lại với bất cứ người bạn trai nào. Từ Nhất Minh mặc dù cũng ở Tứ Xuyên, nhưng anh ta là người Thành Đô, không ở gần nhà cô!"Dì Lý, con làm gì có bạn trai nào!"
"Con còn lừa gạt dì. Đêm giao thừa vừa rồi đó, có người đàn ông đến quán dì mua thuốc lá, còn hỏi thăm tình hình gia đình con, dì hỏi anh ta là ai, anh ta nói là bạn của con ——" Dì Lý giống như cầm chắc chứng cớ, rõ ràng nói."Dì nói nhất định là bạn trai của con? Nghe qua khẩu âm, anh ta chắc phải là người B thị, gần sang năm mới ngàn dặm xa xôi còn đến thăm con, không phải bạn trai con, thì là ai?"
Lẫn Nữa Đắm Chìm
Lời nói của dì Lý khiến Nhan Như Y khiếp sợ không thôi, ngực lại giống như bị vật nặng đè lên, cô thạm chí còn quên hô hấp!
Hôm 30 có một người đàn ông vào đây hỏi thăm cô? Giọng thành phố B?
Là anh sao? Sẽ là anh sao?
Nhan Như Y theo bản năng bắt lấy cánh tay của dì Lý, ngừng thở hỏi: "Dì Lý, bộ dạng của người hỏi về con hôm đó thế nào?"
Cô chạy như bay, đã không nghe thấy câu nói \'gặp lại sau\' của dì, bên tai là từng tiếng nỉ non của Hoắc Doãn Văn, \'Như Y, Như Y\', trong giọng nói tràn đầy nỗi nhớ nhưng đối với cô, nhớ nhung đến đau đớn.
Nước mắt không ngừng làm mờ tầm mắt của cô, cô vừa chạy, vừa dùng mu bàn tay lau mắt!
Không muốn, không muốn, không muốn, cô không muốn, cô yêu người đàn ông luôn nhớ cô đến đau khổ, cô phải đi gặp anh!
Trợ lý Triệu đang chuẩn bị lái xe rời đi thì lập tức thấy được Nhan Như Y đang chạy về phía mình, khuôn mặt khổ sở lập tức lộ vẻ hoảng hốt. "Trợ