Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3149 lượt.
ua, thổi bay tóc của cô và vạt áo dưới. Như Y cảm thấy vô cùng lạnh, lạnh đến toàn thân cũng run rẩy. Hơn nữa chân còn như nhũn ra, như đúc bằng chì, không bước nổi.
“Đừng sợ, anh sẽ không để cho em ngã!” Hoắc Doãn Văn khích lệ, dùng sức nắm lấy tay cô.
Lúc này anh dùng giọng nói ấm áp của mình an ủi, Như Y khó khăn bước thêm vài bước.
Lãnh đạo nhìn thấy bọn họ đi lên,liền vội vàng tiến lên đón: “Người muốn nhảy lầu ở trước mặt, mau đi qua với tôi.”
Người ta nói ngắn ngủi có lực, vô cùng cấp bách, bây giờ Như Y không có tư cách chậm rãi, nhắm mắt lại để cho Hoắc Doãn Văn lôi kéo về phía trước, cô thậm chí sửa đổi hai tay, cố hết sức giữ lấy cánh tay của anh, chỉ sợ gió sẽ thổi cô bay từ tầng cao nhất xuống.
“Mấy người không được phép lại đây,tránh ra, nếu không chúng tôi sẽ nhảy xuống…” Một người đàn ông chừng năm mươi tuổi hét: “Người đàn ông kia, anh không được tới đây, không được…”
Người muốn nhảy lầu thấy có người muốn đi tới, liền lùi lại gần mép tòa nhà, dưới lầu liên tiếp truyền tới tiếng kêu cứu.
Lãnh đạo đưa cho Như Y một cái túi da, bên trong là nước và lạp xưởng, ra lệnh: “Bác sĩ tâm lí tự mình đi tới, xung quanh chúng tôi đã sắp xếp nhân viên đội cứu viện, chỉ cần thu hút bọn họ đi xuống cái bậc thang đó, ăn cái này,thì chúng ta có biện pháp cứu người.”
Hoắc Doãn Văn quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô,lo lắng hỏi: “Một mình em đi qua, có thể chứ? Nếu không thì đừng qua!”
“Nếu đã lên đây rồi thì để em thử một chút!” Nhan Như Y run rẩy nói, dù sao cũng chỉ cách bọn họ vài bước. Mặt khác, cũng không muốn thấy bộ dạng lo lắng của anh, vẻ mặt kia làm cô cảm thấy khó chịu, giống như chỉ có anh bất lực một mình.
“Trước tiên em lấy di động ra, thời điểm con người mất khống chế cảm xúc, cần phải nghe một chút âm nhạc êm dịu.” Cô cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại một chút, dựa theo lời thầy giáo tâm lý học làm từng bước từng bước một.
Nhưng cô rất sợ, hai tay run rẩy tìm cách mở bao da, khóa kéo cũng không có kéo ra.
“Anh đến!” Hoắc Doãn Văn cầm lấy bao da của cô, lấy di động ra.
“Anh giúp em tìm ‘Linh hồn trở lại khu vườn’!”
Hoắc Doãn Văn nhấn điện thoại nhanh chóng, tìm bài hát cô vừa nói: “Bây giờ thì mở nó ra sao?”
“Để em!” Cô cầm lấy điện thoại di động, cố gắng điều chỉnh hô hấp của chính mình, làm cho mình bình tĩnh lại, ít nhất để người khác thấy thả lỏng.
Sau đó, cô buộc mình bỏ qua không gian trống trải xung quanh, không nhìn xuống phía dưới, nhịn xuống cảm giác chóng mặt, giống như giẫm lên cây bông vải, từng bước một lại gần người có ý định nhảy lầu. Bấm để mở điện thoại, âm nhạc ấm áp làm lòng người bình tĩnh lại, trong không khí bắt đầu loáng thoáng phiêu đãng. Hiện tại, cô đặc biệt vui mừng, âm nhạc của điện thoại mình, không chỉ có chất lượng tốt, hơn nữa âm thanh không lớn không nhỏ hoàn toàn thích hợp.
Quả nhiên, hai người đứng ở mép tòa nhà, phải phơi nắng đến miệng khô nứt, bị tiếng nhạc hấp dẫn, từ bên đó nhìn qua bên này.
"Cô không phải muốn đi qua ——"
"Cút ngay, không được tới! Cô đi về phía trước một bước, chúng tôi liền nhảy xuống!" Người lớn tuổi vẫn rống lên đe dọa nhảy xuống.
Nhan Như Y dừng bước, hai chân như cóng lại, sau đó nỗ lực mở miệng."Yên tâm, cháu sẽ không qua đó đâu ——"
Nói xong, Như Y dứt khoát nửa ngồi ở trên mái nhà, lấy nước suối ra, mở nắp, run rẩy ngửa đầu uống. Nhưng trong lòng run rẩy, đến uống nước cũng nghẹn. Dòng nước trong suốt như nước suối chảy tràn ra miệng, mũi cũng đầy nước!
"Khụ khụ ——" Cô ho kịch liệt!
"Nhảy xuống, tôi muốn nhảy xuống. Tòa cao ốc này còn chưa mở bán, nếu án mạng xảy ra, nhất định sẽ không ai mua nhà nữa." Người lớn tuổi bắt đầu nói lầm bầm, ánh mắt của hắn nhìn đăm đăm xuống dưới, tâm thần quả thật có vấn đề!
Thật ra, bây giờ Nhan Như Y đã sớm quên sạch kiến thức cứu người, trong đầu một mảnh trống không, cô chỉ có thể bằng vào bản năng thu hút sự chú ý của hai người đàn ông, khiến họ di chuyển vào giữa nóc nhà. "Nếu như hai chú thật sự muốn nhảy xuống, có thể hay không nói cho cháu biết tên của hai người, tên tuổi người thân, địa chỉ ở đâu không?"
"Cô muốn làm gì?" Người trẻ tuổi hơn đề phòng hỏi.
"Bởi vì cháu sẽ giúp hai người đòi tiền thuốc thang cùng phí bồi thường, sau đó sẽ đem tiền gởi cho người nhà hai chú, có được không?" Nhan Như Y bất giác mở miệng, hoàn toàn không biết mình đang nói cái gì! Chỉ biết là nếu cô bị ngất ở đây, bốn phía trống trải như vậy, tùy ý sẽ lấy đi hai mạng người!
"Cái gì? Có thật không?" Người trẻ tuổi bất ngờ khi nghe được câu này!
"Dạ!" Nhan Như Y dùng sức gật đầu một cái."Cháu cũng vậy, ghét bọn đầu tư, hận chết bọn họ, bọn họ đều là lòng dạ hiểm độc như ác quỷ. Chúng ta phải tin tưởng luật pháp, kiện bọn họ ——"
"Luật pháp chỉ dành cho người có tiền ——"
"Không phải vậy, anh cháu cũng là công nhân làm công ở công trường, bị thương, quản lý công trường không quan tâm, cháu đã đi hầu tòa cả chục lần, cuối cùng chủ công trì