The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3417 lượt.

i anh nhìn đồng hồ nhất định phải nheo mắt lại, như vậy sẽ ảnh hưởng tới thị lực!
Ở trong lòng, cô đang vui vẻ nghĩ tới trò đùa của mình thì bỗng nhiên, tầm mắt của cô bị lỗ kim màu đỏ trên cánh tay anh hấp dẫn_
Trên cổ tay trái của anh, có rất nhiều lỗ kim, có màu sắc hơi sạm, hẳn là trước đây đâm vào, để lại sẹo. Cũng có vết đâm mới, lỗ kim này vẫn còn hồng hồng, chắc chắn cách đây không lâu còn chảy máu!
Tại sao trên cánh tay của anh lại có nhiều lỗ kim như vậy?
Cô đột nhiên hoảng hốt, há to miệng, chỉ vào cánh tay của anh, ngây thơ hỏi. “Tổng giám đốc Hoắc, sao trên tay lại có nhiều lỗ kim như vậy? Chẳng lẽ anh hút độc_” Hai chữ ‘hút độc_’ cô nói rất nhẹ, sợ hãi run rẩy.
Cô tới sàn nhảy, đã gặp qua rất nhiều người hút độc, ăn thuốc, thế nhưng người bên cạnh thì chưa từng có ai, hơn nữa loại chích thuốc này, cô lần đầu tiên gặp phải, làm cho cô lông tơ dựng đứng_
Sắc mặt Hoắc Doãn Văn khẽ biến, không cẩn thận vội vàng kéo tay áo xuống.
“Cô câm miệng_” Anh khó chịu cảnh cáo cô, vẻ mặt có vài phần sợ hãi.






Hoắc Doãn Văn trong lòng Nhan Như Y vẫn là người đàn ông cao cao tại thượng, lịch sự ân cần. Mặc dù có lúc, Hoắc Doãn Văn nổi giận với cô, vẫn là Đại tổng, thành thạo nhã nhặn.
Anh chưa bao giờ chật vật như hiện tại, giống như giật mình vì bị người phát hiện mình xấu xa!
Cô ngậm miệng lại, cái giật mình thoáng qua dần bị thay thế bởi cảm giác chán ghét. Cô không che giấu nỗi thất vọng của mình đối với việc nghiện ngập của Hoắc Doãn Văn. "Hoắc tổng, tôi nhớ ngài dù vẫn tỉnh nhưng đã uống nhiều rượu lắm? Tôi đi gọi phụ tá Triệu ——"
Hoắc Doãn Văn không nói gì, không biết có phải hay không bởi vì bị cô phát hiện hắn là “con nghiện”, mà cảm thấy ngượng ngùng.
Cô đứng dậy đi ra ngoài, tìm phụ tá Triệu."Hoắc tổng muốn về nghỉ ngơi, anh Triệu!"
"Hoắc tổng, Tiểu Y Y nhà tôi vừa mới rời ghế nhà trường, không hiểu nhiều chuyện, không làm ngài mất mặt chứ?"
"Không có, Như Y biểu hiện rất tốt, hơn nữa tối hôm nay còn giúp công ty nhiều việc!" Hoắc Doãn Văn hướng Cao Hải đưa tay ra, Cao Hải vội vàng nắm lấy, sau lại bắt tay phụ tá Triệu!
"Vậy thì tốt, Tiểu Y Y sau này vẫn còn phải nhờ Hoắc tổng chỉ điểm nhiều hơn. Những người trẻ tuổi, chỗ nào cần phê bình thì phê bình, cây nhỏ không uốn không thành dáng mà!" Cao Hải vuốt đuôi nói một câu."Vậy được, Hoắc tổng, nếu như không có chuyện gì khác, tôi đón Tiểu Y Y về nhà đây. Chỗ ở của chúng tôi vắng vẻ, tôi sợ Tiểu Y Y gặp rắc rối nếu về khuya!"
Cao Hải nói năng, mập mờ ra vẻ có quan hệ thân mật với Nhan Như Y, giống như bọn họ đã ở cùng một chỗ, nên chuyện nên xảy ra đã xảy ra, anh còn tự xưng ‘ ông xã ’.
Nếu như mười phút trước, cô nhất định sẽ cảnh cáo Cao Hải chớ nói lung tung, nhưng cô hiện tại không có cái tâm tình này, cô chỉ nghĩ sớm một chút rời khỏi Hoắc Doãn Văn đi thôi, rời đi những ý tưởng vẫn đang lởn vởn đầu độc đầu óc nàng, rời đi cảm giác ‘ thất kinh ’ không thể kiềm chế nỗi, rời đi người đàn ông đang làm nàng lo lắng ——
Cô vẫn nhìn chăm chăm xuống những đốm màu đỏ tía nhảy múa trên mặt đất, không nhìn anh, nhưng cô cảm giác ánh mắt ai đang nhìn. Sau đó cô nghe thấy tiếng chân bước lên xe, rồi tiếng cửa xe đóng lại, mơ hồ nghe tiếng chào tạm biệt của Cao Hải. Tiếng động cơ xa dần.
Giờ khắc này, cô không thể tiếp tục khống chế cảm xúc thất vọng cực độ, nước mắt lã chã rơi xuống, tựa như đập vỡ nước tràn, tiếng khóc lớn dần lên!
Tại sao, tại sao anh lại nghiện? Loại nghiện ngập này đối với cơ thể vô cùng độc hại? Anh có biết hay không? Anh tại sao không hiểu được phải yêu thương bản thân mình?
Cô cảm thấy lòng mình đang rách toác một mảng lớn, vì anh đau lòng.
Mặc dù anh và cô chỉ là cấp trên và cấp dưới. Mặc dù với anh, cô cũng chỉ có thể đứng ở một bên xa xa nhìn!
Nhưng cô luôn hi vọng anh sống thật tốt, thật tốt, mà không cách nào tiếp nhận anh đang chích ma túy. Cô không cách nào tưởng tượng anh bị độc chất khống chế!
"Tại sao, tại sao phải như vậy, Cao Hải, cậu nói cho tớ biết, tại sao phải như vậy?" Nàng bất lực vung tay đánh vào người Cao Hải!
Cao Hải chưa từng thấy Nhan Như Y khóc bù lu bù loa."Thế nào? Cậu bị anh ta khi dễ?"
"Cậu không hiểu, ngươi không hiểu đâu!" Cô làm sao có thể nói cho người khác biết chuyện của Hoắc Doãn Văn. Cô không thể nói, chỉ có thể giải tỏa buồn bực thành quả đấm phát tiết trên người bên cạnh!
Cao Hải là người thông minh."Nhan Như Y, cậu yêu anh ta, đúng không?"
"Ô ô ——" nàng tiếp tục khóc lóc ầm ĩ, đau lòng muốn chết, không còn hơi sức phản bác.
Cao Hải thở dài một cái, ôm Nhan Như Y vào trong ngực."Tốt rồi! Tốt rồi! Đừng làm tớ coi không được mắt nghen. Người ta, nhiều phụ nữ yêu, cậu đi tham gia náo nhiệt làm gì? Người ta thêm ngươi một người không nhiều, thiếu một người như cậu cũng không ít đi đấy! Có người từ mấy năm trước liền yêu thích cậu rồi, đợi cậu thích lâu rồi. Tớ cảm thấy cậu nên yêu người đó thì hơn ——"
Nhan Như Y vẫn còn vương nước mắt, ngẩng đầu nh