Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3416 lượt.

ìn Cao Hải, nghẹn ngào nửa ngày nói."Cao Hải, tớ cảm thấy cậu càng ngày càng tốt!"
"Tớ dĩ nhiên rất tốt, đối với cậu cũng tốt. Tớ vừa nghe nói cậu ở đây, đã lập tức đem xe đến rước cậu về, sợ cậu ở ngoài thua thiệt. Tớ đối với cậu, đất trời chứng giám ——" Anh lại thì thầm tỏ tình một hồi!
Nhan Như Y thầm nói trong lòng, cô nói anh tốt, là thân thể khỏe mạnh, sức khỏe tốt. Có nghĩa là cô biết rõ anh không chích ma túy, không để bản thân tiếp xúc với độc phẩm là thân thể tốt!
Không hiểu sao cô thấy Hoắc Doãn Văn liền cảm thấy phiền, càng nhìn càng thấy anh giống một tên đạo đức giả.
Còn khuyên cô không nên uống rượu, uống rượu không phải là cô gái tốt!
Dừng_
Cho dù cô uống có khó nhìn hơn nữa, vẫn có người nói cô phóng khoáng!
Còn hút độc thì sao? Cho dù có tiền hút cả đời thì cũng chỉ là một kẻ nghiện ma túy! Người hút độc không có danh dự, Hoắc Doãn Văn ngay cả danh dự của một con người mà cũng không có.
Anh không có quyền nói cô!
Trong lòng giống như cố ý muốn làm trái lời anh, như vậy có thể trả thù anh, giống như đang giáo huấn anh, mấy ngày nay Nhan Như Y liền tham gia nhiều tiệc rượu, không uống say thì không hết hứng!
Cho nên mấy ngày nay, đầu cô luôn chia năm xẻ bảy đi làm!
Ngày thứ nhất còn miễn cưỡng, ngày thứ hai gắng gượng, ngày thứ ba thì phải chạy vào nhà vệ sinh nôn một trận, còn phải uống thuốc!
Vừa mới uống thuốc giảm đau, trở về phòng làm việc, Nhan Như Y liền nhận được chỉ thị!
“Trợ lí Nhan, phó tổng mời cô vào phòng làm việc một chuyến!”
“A… được!” Cô hơi lắc đầu, để giữ cho mình tỉnh táo.
Cô hiện tại rất ghét mình, mỗi ngày bởi vì chuyện của anh mà buồn bực, càng bởi vì nghe hai chữ ‘phó tổng’ mà trong lòng co rút đau đớn, cô không biết nếu mình nhìn thấy anh, có khóc hay không!
Mang theo tâm tình phức tạp khó có thể nói rõ, cô gõ nhẹ cửa, đi vào phòng làm việc của phó tổng!
“Phó tổng, anh gọi tôi_”
Hoắc Doãn Văn ngẩng đầu lên từ tập tài liệu. “Ở đây có tài liệu, phía trên có mấy chữ tôi không hiểu, làm phiền cô dịch cho tôi một chút!”
“Ok!” Nhan Như Y cầm lấy tài liệu, nhanh chóng nhìn qua một lần, sau đó bắt đầu phiên dịch cho anh từ số một!
Đang lúc làm việc, đầu của cô có vài lần dao động, đau đớn rên rỉ ra tiếng, chỉ nghe âm thanh cũng biết rất khổ sở!
“Em lại uống rượu? không phải đã nói rồi sao? Về sau không nên uống nữa?”
Sau một lần cô vì đau đầu mà tạm ngưng công việc, anh hỏi một câu.
“Ha ha, vậy sao? Em đồng ý với anh không uống rượu sao?” Cô giả ngu hỏi ngược lại, sau đó cười trả lời. “Uống nhiều quá, quên vừa nãy nói gì rồi.”
Đối với vẻ mặt không quan tâm của cô, anh rất không vui. “Trợ lý Nhan, tôi không ràng buộc cuộc sống riêng tư của cô, mà là trạng thái tinh thần bây giờ của cô, ảnh hưởng nghiêm trọng tới chất lượng công việc của cô! Tôi nhất định phải quản, hiểu chứ?”
“Vâng, tôi tiếp nhận lời phê bình của anh, chúng ta tiếp tục công việc đi!” Cô nói bằng tiếng Anh, sau đó dù đau thế nào, cô cũng khống chế không kêu ra tiếng, không tiếp tục dừng công việc trên tay!
“Tổng giám đốc Hoắc, còn chuyện gì nữa không? Nếu không có, tôi xin phép ra ngoài!” Sau khi hoàn thành công việc, cô lịch sự hỏi thăm anh!
Hiện tại cô chỉ muốn chạy trốn khỏi anh, bởi vì cô sợ cô sẽ khóc. Rõ ràng người đàn ông tốt như vậy, không ngờ lại hút độc, như vậy thật đáng tiếc?
“Em có thể không uống rượu không? Uống rượu không tốt cho cơ thể!” Anh khuyên cô một câu!
Nhan Như Y thu hồi nụ cười, giương mắt lên, chăm chú nhìn anh, nói chuyện với anh. “Vậy anh có thể không hút độc không?”
Hoắc Doãn Văn cau mày lại, muốn nói lại thôi!
“Nếu như anh có thể không hút độc nữa, em sẽ không uống rượu, có được hay không?” Cô hỏi gấp gáp, giọng nói có chút run rẩy.
“Chuyện của anh, không giống chuyện của em_” Anh nói.
“Đúng vậy, dĩ nhiên là khác nhau! Em không có nghiện, còn anh thì bị khống chế, anh có thể từ vỏ sao? Có thể sao?” Cô mất khống chế, lớn tiếng trong phòng làm việc.
Sau đó cô quay lưng đi, để lại cho anh những câu nói bướng bỉnh. “Anh không có quyền quản tôi, ít nhất uống rượu tôi cũng không bị tổn hại, anh hãy suy nghĩ một chút về sở thích của anh, có tổn hại tới anh hay không!” Nói xong, cô chạy một mạch ra ngoài, cô phải chạy đi, bởi vì nước mắt của cô đã rơi đầy mặt.






Nhan Như Y không để ý tới ánh mắt của người khác, xooing thẳng vào phòng rửa tay, hất nước lạnh vào mặt, cũng không quan tâm dòng nước lạnh lẽo làm ướt tóc và quần áo của cô!
Cô vừa rửa mặt mình, đòng thời nước mắt cũng chảy theo!
Không khống chế nổi, mấy ngày nay mỗi lần tới đây cô đều muốn khóc, mỗi ngày đều liều mạng đè nén, hiện tại rốt cuộc cô không khống chế nổi!
Khóc đi, khóc cũng tốt, tốt nhất là giải tỏa, như vậy tâm tình cô có thể tốt hơn một chút!
Lúc cô đau lòng khổ sở, không khỏi âm thầm nói thầm trong lòng_
“Không vui, em làm sao biết được? Anh ấy là ông chủ, em chỉ là một nhân viên, em làm sao có thể không thoải mái với anh ấy?” Nhan