Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3430 lượt.

ý vào đây!" Hoắc Doãn Văn cầm điện thoại nội tuyến, ra lệnh!
"Vâng!"
Tin tức Nhan Như Y bị gọi vào phòng phó Tổng được truyền đi. Cô mắt nhắm mắt mở đi vào. Nếu là người tinh ý thì có thể phát hiện ra cô không thoải mái chút nào.
Nhìn từ xa, sắc mặt Như Y tái nhợt, người phờ phạc, ánh mắt mơ mơ màng.
Thấy bộ dạng của cô như thế, sắc mặt Hoắc Doãn Văn càng thêm khó coi!
"Đây chính là thái độ làm việc của cô?" Hoắc Doãn Văn mang tập tài liệu để sang bên cạnh cô. Hai ngày nay, cô làm việc trong trạng thái say khướt, luôn luôn thấy chóng mặt. Những lần trước cô không hề phạm sai lầm,còn lần này Hoắc Doãn Văn tuyệt đối không cho phép.
Nhan Như Y liếc nhìn bàn làm việc, biết ngay là Hoắc Doãn Văn đang nói về vấn đề gì:"Tôi chỉ đề cập đến những phần trọng tâm!" Tài liệu chỉ cần có thể khiến phó tổng xem và hiểu, không phải thế sao? Vì thế anh ta mới nói mình không để tâm vào công việc?
"Nhan trợ lý, cô nghĩ là tôi phải đọc hiểu sao? Hoàn thành được một nửa, nửa còn lại để tôi suy đoán sao?" Hoắc Doãn Văn giễu cợt hỏi ngược lại cô, loại giọng điệu này so với chỉ trích cô thì nghiêm trọng hơn.
Thời điểm sếp tức giận thì đừng nên phản kháng, vì làm như thế sẽ mất mặt sếp và càng làm cho anh ta tức giận hơn, đồng thời anh ta sẽ có ấn tường xấu về bạn. Đây là chân lý!
"Nhan trợ lý, hy vọng về sau cô có thái độ nghiêm túc hơn trong công việc. Tôi biết cuộc sống về đêm của cô vô cùng phong phú, tôi không xen vào. Nhưng khi cô uống rượu và say rượu cũng phải nghĩ đến công việc của ngày hôm sau chứ, OK?" Câu nói tiếp theo có vài phần chế giễu, giống như cô là người phụ nữ không đoan chính vậy.
Điều này khiến cho Như Y cảm thấy thật oan uổng, vô cùng tức giận: "Tôi cũng muốn làm cho hoàn chỉnh phần tài liệu này, nhưng thư ký của anh đưa tài liệu này cho tôi lúc hai giờ rưỡi, tôi chỉ có nửa giờ để hoàn thành nên tôi phải tập trung vào những phần trọng tâm chứ. Tôi biết là tôi nên dịch toàn bộ tài liệu này sang tiếng Anh, nhưng thời gian không cho phép nên tôi mới làm thế!"
"Nửa giờ? Lúc trưa, tôi đã sai thư ký đưa cho cô rồi!" Hoắc Doãn Văn cường điệu nói!
"Nhưng cô ấy không đưa vào buổi trưa mà đưa vào lúc hai giờ rưỡi đấy." Nhan Như Y bảo vệ quyền lợi của mình.
Hoắc Doãn Văn quay mặt, không muốn tiếp tục nói chuyện nữa: "Cô không nên đổ trách nhiệm lên đầu người khác. Việc này là cô sai!"
Nhan Như Y không phục, bước lên cùng đối mặt với anh ta, tiếp tục: "Tôi sai sao? Hoắc phó tổng, tôi không hiểu rõ! Nếu như thư ký của anh mang tài liệu vào buổi trưa cho tôi, tôi đảm bảo sẽ hoàn thành đúng thời gian đấy!"
"Tôi không muốn nghe nữa, cái mà tôi cần là kết quả chứ không phải là quá trình, cũng chẳng muốn nghe lời giải thích của cô. Cô ra ngoài đi!" Hoắc Doãn Văn lạnh lùng nói, cũng không để ý đến cô nữa.
Nhan Như Y tức run người, cô thật không phục.
. . . . . .
Ra đến cửa, cô đi tìm cô thư ký kia, hỏi cho rõ ràng.
Cố ý giao tài liệu chậm trễ, cô thư ký tỏ vẻ ái ngại, nhún vai: "Thật xin lỗi nhé, vì lúc đó tôi cũng đang bận nên quên mất! Nhưng tôi nghĩ Nhan trợ lý vốn giỏi trong lĩnh vực này, lại được giám đốc Dương giúp sức, có lẽ sẽ hoàn thành tốt?"
"Cô cố ý hại tôi, nhưng bây giờ tôi muốn cô phải giải thích với Hoắc phó tổng!" Cô tức không chịu nổi mà.






Yêu cầu của Nhan Như Y đổi lại là cái hừ mũi khinh thường của thư kí. “Bây giờ công việc của tôi đang gấp, không có thời gian đi làm việc này!”
“Cậu đi hay không đi_” Nhan Như Y tức giận, chỉ vào lỗ mũi đối phương chất vấn.
“Không đi!” Đối phương trả lời cũng rất kiên quyết!
Nhan Như Y một tay đoạt lấy tài liệu của đối phương, tiện tay liền ném lên mặt đất.
“Tôi để cho cậu khô cho tôi một lời xin lỗi_” Lúc tài liệu rơi xuống đất, phát một tiếng ‘bụp’, những tờ giấy trắng bay ra ngoài, lộn xộn rơi xuống đất!
Thư kí bị Nhan Như Y mắng, mắt nhất thời đỏ lên, nước mắt rơi xuống, uất ức giống như em gái Lâm.
Nhan Như Y đưa lưng về phía cửa, trong mơ hồ, cô cảm thấy có hai đạo ánh mắt lạnh như băng đâm vào lưng mình, mà không cần đoán cũng biết, chủ nhân của hai ánh mắt này là ai.
“Ai có thể nói một chút, có chuyện gì đang diễn ra ở đây?” Giọng nói của Hoắc Doãn Văn trầm thấp mà tràn đầy uy nghiêm vang lên ở trong phòng làm việc!
Anh không nổi giận, thậm chí ngay cả giọng điệu cũng vững vàng khác thường, nhưng chính giọng nói như vậy cũng khiến cho tất cả mọi người kinh hồn táng đảm, đây gọi là không giận mà uy!
Đương nhiên không có người nào mở miệng lắm mồm, nữ thư kí bị mắng là Oanh Oanh liền khóc lên!
Sao, cô không phải cũng đang muốn khóc đây? Như vậy mới đủ chứng minh mình chịu uất ức_
Ở trong lòng, Nhan Như Y tự giễu một câu!
“Trợ lí Nhan, cô tới giải thích một chút!” Hoắc Doãn Văn trực tiếp nhắc đến tên cô, người cũng đi lại gần cô, ánh mắt không vui rơi lên người cô!
Trong những lời này có ý chỉ trích, loại chỉ trích này chạm tới sự tức giận của cô. Trong nháy mắt, cô không chút sợ hãi, ngẩng đầu lên nhìn


Ring ring