Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3478 lượt.
p, không kịp thời phát hiện ‘ nguy hiểm ’ trên đỉnh đầu , khi cô phản ứng kịp, mắt đã thấy một cái cọc gỗ, đang từ trên cao rơi xuống ——
Trong khoảng thời gian ngắn, nỗi sợ độ cao nghiêm trọng đã làm cô hồn phách bay theo gió, ngơ ngác đứng ở nơi đó, chỉ biết sợ, không biết nên phản ứng như thế nào!
Mắt thấy cọc gỗ hướng trên đầu cô đập xuống!
"Cẩn thận ——"
Nhan Như Y nghe được có người hô to một tiếng, ngay sau đó ai đó đã ôm cô lăn qua một bên!
"Rầm —— rầm —— rầm ——" liên tục mấy tiếng vật nặng rơi xuống đất, bên tai Như Y, từng âm thanh vang lên như trời long đất lở. Tim cô đập mạnh đến nỗi như tiếng cọc gỗ nện mạnh trên mặt đất từng tiếng nặng nề. Cô run rẩy, toát mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn!
Cũng may, cũng may, cô không có chuyện gì!
Ngay lúc đó, cô đã choáng váng vì tiếng gầm trách cứ.
"Ngu ngốc, trong óc em đang suy nghĩ gì? Không có chú ý tới nguy hiểm trên đầu? Em có biết chỉ chút nữa em đã bị đập chết?" Hoắc Doãn Văn lo lắng, nhưng cũng cực kỳ tức giận nắm bả vai của cô, rít lên!
Khó Khăn Từ Chức.
Sau một giây chưa tình táo, Nhan Như Y nhận lấy tiếng hét giận giữ của anh, mặc dù phản ứng còn chậm chạp, nhưng cô biết anh đang lo lắng cho cô.
“Thật xin lỗi, lần sau em sẽ chú ý!” Trực giác của cô đúng là sai rồi, sai rồi thì cần phải nói lời xin lỗi!
Khói bụi xung quanh dần dần lắng xuống, tức giận trên mặt Hoắc Doãn Văn cũng từ từ biến mất. Nhìn khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu của cô, ánh mắt anh chỉ còn lại lo lắng. “Em còn tốt chứ? Có nới nào không thoải mái không?” Tay anh đặt trên người cô không có lấy ra, một tay khoác hông cô, một tay dời lên trán, nghiêm túc kiểm tra.
Nhan Như Y đúng là bị dọa sợ, cho nên căn bản không phát giác tay anh còn đặt trên người mình. Mà chính tay của cô cũng rất tự nhiên cầm lấy tay anh. “Không có việc gì, chỉ là vừa rồi bị dọa sợ hết hồn!”
Đang lúc cô cầm lá đơn lên thì hình ảnh QQ trên máy tính nhấp nháy.
Cô theo đó mở thư ra, là của chú nhắn tin cho cô.
Công việc hôm nay thế nào?
Nhan Như Y gõ bàn phím, nhắn tin lại. “Hiện tại con có chút việc, nói chuyện với chú sau!”
Ở một nơi khác, Hoắc Doãn Văn thật sự muốn hỏi cô ‘vội cái gì’, hiện tại anh cũng không sắp xếp công việc cho cô!
Nhưng ngón tay của anh ở trên bàn phím, sau khí aansloanj một hồi, thân thể liền nặng nề tựa vào ghế da.
Không thể trì hoãn thêm nữa, cô cầm lên một tập tài liệu, đặt đơn từ chức vào bên trong, đứng dậy, hướng tới nơi cần đến…
Vừa mới kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại với hai lãnh đạo trên thành phố, Hoắc Doãn Văn còn chưa kịp lấy hơi, Nhan Như Y liền gõ cửa đi vào!
“Phó tổng, tôi có chút chuyện muốn nói với anh!” Cô vừa đi về phía bàn làm việc vừa nói.
Hoắc Doãn Văn thấy cô có chút khó khăn, nét mặt ngượng ngùng liền biết được, cô muốn nói gì rồi!
Anh không lập tức trả lới câu hỏi của cô, mà theo thói quen cầm điện thoại di động lên, đặt ở trong lòng bàn ta xoay tròn, mày nhíu càng ngày càng sâu. Không khí trong phòng làm việc lập tức trở nên ngột ngạt, ánh mắt Nhan Như Y nhìn anh càng ngày càng lo lắng!
Cuối cùng, trong phòng làm việc chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.
Loại đè nén này khiến cô càng thêm lo lắng, ánh mắt anh rốt cuộc hường lên mặt cô. “Em muốn nói với anh cái gì?”
Hai tay Nhan Như Y bắt chéo, nhìn bộ dạng chợt trở nên lo lắng của anh, cô nhất thời không thể mở miệng.
Nhưng điều nên nói vẫn cần phải nói, nếu không khổ sở sẽ là chính mình, cô lấy dũng khí, hạ quyết tâm. “Phó tổng, bởi vì… Trong nhà có chút chuyện tôi muốn tạm thời từ chức!”
Hoăc Doãn Văn hạ mi mắt, giống như không muốn nghe, trên mặt hiện lên nét thất vọng. “Trợ lí Nhan, hôm qua em cũng không nói như vậy, em nói chúng ta làm như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục duy trì quan hệ cấp trên cấp dưới,không phải sao?”
Đối mặt với chất vấn của anh, cô có chút chột dạ. “Đúng vậy, tôi thừa nhận là có nói vậy. Nhưng gần đây nhà tôi thật sự có chuyện, tôi cần rời đi…”
Hoắc Doãn Văn nhìn chằm chằm vào cô, trong ánh mắt lóe lên sự thương cảm, sau đó anh nghi ngờ hỏi. “Có thật không? Thật sự bởi vì trong nhà có chuyện?”
Lòng Nhan Như Y bị ánh mắt của ánh chiếu thẳng vào có chút đau, không nhịn được đau lòng vì anh!(câu này mình không hiểu là ý gì =.=, nếu ai biết thì góp ý cho mình với, mình cảm ơn :) )
Nhan Như Y kêu to trong lòng, cô đang làm gì vậy, anh có gì để đau lòng đây!
Lại nói đau dài không bằng đau ngắn, cô phải nhanh chóng chặt đứt!
“Thật sự bởi vì trong có chuyện, anh biết tôi không phải người bản địa!” Nói xong, Nhan Như Y đặt đơn từ chức lên mặt bàn. “Phó tổng, đây là đơn từ chức của tôi!”
Hoắc Doãn Văn thu hồi nét mặt thất vọng, trong nháy mắt trở nên đặc biệt nghiêm túc, cũng đặc biệt vô tình. “Thật xin lỗi, tôi không thể thông qua đơn từ chức của em!”
Nhan Như Y gật đầu một cái, bày tỏ đã hiểu. “Tôi biết để có thể nộp đơn từ chức, ít nhất phải làm việc một tháng, cho đến khi có người