Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3274 lượt.
nói rất đúng! Cho nên Mao chủ tịch vẫn luôn muốn “đức trí thể mỹ lao” phát triển toàn diện nha, từ nhỏ phải chú trọng bồi dưỡng phong trào thể dục thể thao!"
"Ha ha, hiện tại rất ít người đem lời nói của Mao chủ tịch làm thành chân lý sống, nhất là lứa tuổi trẻ sau 70 như em, cơ bản không ai đề cập tới đấy!"
"Làm sao như vậy được, tôi tuyệt đối ủng hộ chủ tịch!" Nhan Như Y vừa dùng sức nắm lấy tay vịn cầu thang, vừa hổn hển nói!
Họ bây giờ chạy tới tầng thứ mấy? Đầu óc bắt đầu quay cuồng, cô mơ hồ hỏi."Hoắc tổng, chúng ta đã đến tầng mấy rồi hả ?"
"Bảy tầng nữa!" Hoắc Doãn Văn mặt không đỏ, hơi thở không ngập ngừng nói, hơn nữa còn tương đối tự nhiên, nhàn nhã tự đắc vịn tay lên khúc quanh lan can, đứng ở nơi đó nhìn cô gái đang nghỉ ngơi giữa lưng chừng cầu thang."Thế nào? Mệt chết đi?"
"Hô ——" Gương mặt đã trở nên đỏ bừng, dính vào một tầng khí nóng, cô nặng nề phun ra một hơi."Phải . . . . . Mệt mỏi!"
"Ha ha ——" anh cười ra tiếng."Sớm biết là tình huống như vậy, không bằng chúng ta liền dùng thang máy rồi ! Nếu như em thật sự không thở nổi, thế nào không nói sớm !"
Sớm nói? Lúc anh ở dưới mấy tầng kia, hỏi cô một chút đi thang máy, còn ác ý nói nào là đi cầu thang tập thể dục, không phải bắt cô leo thêm vài tầng nữa rồi mới hỏi. Hiện tại, cô thật sự hoài nghi anh cố ý trêu cợt mình!
Anh nhìn lên mấy tầng trên, nói."Hiện tại chúng ta cũng đã đi được bảy tầng rồi, chỉ còn bốn tầng nữa thôi, tiếp tục đi thôi, tránh khỏi còn giày vò!"
Nói xong, cũng không hỏi thăm ý kiến của cô, tiếp tục đi tới!
Nhan Như Y nhìn anh bước đi như bay, lỗ mũi thiếu chút nữa phun ra khói. Cũng không kém bốn tầng nửa? Anh nói rất dễ dàng, anh có biết hay không cô đang mang giày cao gót à?
Mặc dù cô mang giày không cao lắm, chỉ là hai ba cm, nhưng anh cũng có thể thông cảm cho cô một chút đi?
Hừ!
Cô vừa nói nhỏ trong lòng, chợt sơ ý trượt chân một chút ——.
"A ——" Cô hét thảm một tiếng, tiếp chỉ nghe ‘ rầm ’ một tiếng, đầu gối bên phải nặng nề đập mạnh trên bậc thang!
"Thế nào!" Hoắc Doãn Văn vội xoay người, nhanh chóng phóng xuống đỡ cô lên!
"Không có gì, không có gì!" Cô xoa xoa phủi bụi trong lòng bàn tay, chịu đựng đau đớn nói!
"Tạm được không được? Bằng không chúng ta đi đáp thang máy?" Anh đỡ cô, lo lắng hỏi.
"Bây giờ đã đi đến tầng thứ mười rồi, cũng không còn bao xa, đi thôi!" Cô khóc không ra nước mắt mà nói.
"Vậy để anh đỡ em, vịn vào tay anh!"
"Tốt!" Cô vịn cánh tay của anh, từng bước từng bước lên trên đi!
Lại một lần khoảng cách giữa cô và anh lại gần đến vậy, mặt cô không tự chủ đột nhiên ửng hồng, cô vẫn khắc sâu khuya ngày hôm trước anh như thế nào ôm ấp lấy mình, nâng niu thân thể của cô mạnh mẽ đâm tới ——
Cuộc Đời Giống Như Hoa Bồ Công Anh.
Gò má Nhan Như Y nóng bỏng, ánh mắt lo lắng nhìn đi chỗ khác.
Dù sao lúc trước cô còn là một xử nữ, dù sao anh cũng là người đàn ông đầu tiên của cô, dù sao cô cũng rất thích anh, dù sao sức hấp dẫn của người đàn ông này lớn vô biên, là một người phụ nữ bình thường, đối mặt với một người đàn ông như vậy, sao cô có thể không có cảm giác ngượng ngùng của một cô gái trẻ tuổi, sao lại có thể có bộ mặt thản nhiên nhìn anh giống như đang nhìn củ cải trắng?
Cô không có cách nào làm chủ nhịp tim, run rẩy, tế bào toàn thân vì lo lắng mà trở nên hưng phấn!
Cô thận trọng cảm nhận sự vui vẻ này, lén lút nhớ loại cảm giác này!
“Đó là phiên dịch của tôi, trợ lí Nhan!” Hoắc Doãn Văn trịnh trọng giới thiệu.
“A…” Cục trưởng Ngụy nhìn chằm chằm Nhan Như Y, bừng tỉnh nói. “Biết… biết, vị trợ lí Nhan này sớm nghe nói là một người đặc biệt, đều biết bên cạnh tổng giám đốc Hoắc luôn có người xuất sắc, phong cách ưu tú, kiến thức còn ưu tú hơn một trợ lí. Hôm nay, cuối cùng cũng may mắn gặp được!”
Cục trưởng Ngụy vội vàng đưa tay về phía Nhan Như Y!
Nhan Như Y cũng vội vàng bắt tay vị lãnh đạo cấp cao. “Cục trưởng Ngụy, chào ngài!”
Ánh mắt cục trưởng Ngụy lại quan sát Nhan Như Y, giống như nhìn không đủ, sau đó cười mập mờ với Hoắc Doãn Văn. “Khó trách tổng giám đốc Hoắc lại coi trọng trợ lí Nhan Như vậy, quả nhiên danh bất hư truyền, thật ưu tú!”
Nhan Như Y không phải đứa ngốc, cô dĩ nhiên hiểu được cục trưởng Ngụy nói cô ưu tú phương diện nào, không có liên quan đến trình độ học vấn hay năng lực làm việc, chẳng qua là nói về vẻ ngoài của cô!
Điểm này khiến cô rất lúng túng!
Hoăc Doãn Văn không muốn tiếp tục đề tài vây quanh Nhan Như Y, đi thằng về phía bàn làm việc của cục trưởng Ngụy, cúng không khách sao, tự nhiên giống như đi về phía bàn làm việc của mình, trực tiếp ngồi xuống cái ghế của cục trưởng. “Là tài liệu gì, phải gọi tôi trực tiếp tới kí tên!”
Cục trưởng Ngụy lại ngồi lên cái ghế đối diện, cười nói. “Chính là giấy bảo đảm về mặt chất lượng, làm theo thông lệ sao! Tôi muốn muốn thư kí đưa cho cậu,thế nhưng có vài phần tài liệu, còn có bên này mới có thêm một hạng mục xây dựng quảng trường, tôi dứt khoát muốn