Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3264 lượt.
ốn từ chối.
Nhưng vị học tỷ này lại nhỏ giọng nói: “Em và Từ Nhất Minh chia tay lúc nào vậy? Vừa rồi cậu ta còn nói sắp kết hôn với bạn gái mới!”
Lời này là có ý gì? Là ý nói cô bị đá sao?
Hạ Phong Chi đi ra từ trong phòng rửa tay, thấy học đệ học muội vừa tới, sau đó lại đùa cợt: “Oa, rốt cuộc Đào Tử cũng theo đuổi Như Y thành công? Chúc mừng chúc mừng, anh cho rằng em tên tiểu tử này, đời này cũng không thể theo đuổi được Như Y rồi!”
Cao Hải là người đaẹc biệt thông mình, lập tức nắm bắt cơ hội, cố ý đưa tay khoác lên vai Nhan Như Y, sau đó hả hê nói: “Xấu hổ quá, khiến mọi người giật mình, quan hệ của em và Như Y hiện tại đã xác định, là bạn gái, đúng không, Như Y?”
Nhan Như Y thấy được bộ dạng xem kịch vui của Từ Nhất Minh, nhìn đến một bộ dạng hả hê vui sướng của bạn gái anh ta, vì mặt mũi trong đám bạn học cũ, cô cũng không phủ nhận!
Tronh nháy mắt, tất cả mọi người đều cho rằng Cao Hải theo đuổi thành công Như Y, đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
Đang lúc ấy, một bóng dáng làm cho Nhan Như Y hít thở không thông đi vào…
Hoắc, Doãn, Văn ——
Đang bước tới. Anh làm sao lại xuất hiện tại nơi này?
Nhan Như Y nhìn chằm chằm bóng dáng đang đi tới gần, không biết nên nói gì, phản ứng gì!
Anh vừa nhìn thấy cô, ánh mắt rõ ràng trầm xuống rất nhiều, vẻ mặt dần lạnh nhạt, mang theo một khối không khí có thể đông lạnh người khác đi vào phòng họp mặt.
Tất cả ánh mắt mọi người tập trung vào anh, nhất là khí phách ông chủ lớn, một đoàn người tiền hô hậu ủng phía sau. Mọi người đột nhiên ngưng bặt, nhìn nhau dò hỏi, người này là ai?
Hoắc Doãn Văn nhìn trong phòng đầy người, chuyển đề tài."Họ đều là bằng hữu của em à? Giới thiệu một chút đi!"
"…Mọi người chú ý, tôi xin giới thiệu một chút, soái ca đứng cạnh tôi là anh họ, một ông chủ lớn, Hoắc Doãn Văn tiên sinh!" Hạ Sơn đóng vai chủ trì, giới thiệu, âm thanh cao vút, khiến mọi người giật mình khiếp sợ.
Trong nháy mắt, trừ Nhan Như Y và Cao Hải, những người khác quả nhiên khiếp sợ há to miệng, sau đó cũng biểu hiện ra nét mặt đã được Hạ Sơn đoán biết!
Hạ Sơn vội vàng lần lượt giới thiệu mọi người xung quanh với Hoắc Doãn Văn."Đây là học muội Trương Dĩnh!"
"Cô khỏe chứ!" Hoắc Doãn Văn đưa tay ra, cầm nhẹ tay đối phương.
Sau đó cùng người thứ hai, người thứ ba. . . . bắt đầu chào hỏi!
Kế tiếp liền đến phiên Từ Nhất Minh, hắn vô cùng hưng phấn nắm tay Hoắc Doãn Văn, còn tự mình giới thiệu."Hoắc tổng, tôi là Từ Nhất Minh, ngài còn nhớ rõ không? Dạo trước tôi bị Land Rover đụng vào, còn được ngài giúp ——"
Hoắc Doãn Văn cắt đứt lời hắn, gật đầu một cái, lạnh nhạt nói ra ba chữ."Tôi nhớ được!"
Sau đó hắn liền buông lỏng ra tay của hắn, đưa ánh mắt nhắm ngay Cao Hải."Vị này cũng không cần giới thiệu, tôi biết ——"
"Hoắc tổng, có thể được ngài nhớ thật là vinh hạnh của tôi, Cao Hải vô cùng cảm kích a!" Cao Hải dùng một loại phương thức khác, lần nữa cường điệu nhấn mạnh tên của mình. Trời mới biết hắn cũng không phải là ngu ngốc, người ta giúp qua mình, nhưng hắn tự biết rõ, người ta vốn là quý nhân bận chuyện làm sao sẽ nhớ rõ ràng tên của hắn, hắn còn phải cường điệu một cái!
"Nào có, hôm nay gặp gỡ mọi người mới là vinh hạnh của tôi!" Hoắc Doãn Văn nhún nhường.
Hạ Sơn tiếp tục giới thiệu."Anh họ, cô gái này là Nhan Như Y, cũng là vị học muội nhỏ tuổi nhất trong nhóm, năm nay mới tốt nghiệp, ở trong trường, thành tích của học muội ở tất cả các hạng mục đều rất xuất sắc ——"
Hoắc Doãn Văn đưa mắt rơi trên người Nhan Như Y ——
Đứng lẫn trong đám người, Nhan Như Y lễ phép cúi đầu chào anh ——
"Anh biết!" Anh nói với âm thanh trầm thấp.
Hạ Sơn không để ý tới biểu hiện của anh họ, càng không nhìn ra đầu mối, còn tiến thêm một bước giới thiệu."Hơn nữa Nhan Như Y hiện là bạn gái Cao Hải!"
Nhan Như Y cảm thấy Hoắc Doãn Văn nhìn mình, ánh mắt của anh chợt thay đổi, hình như đang nổi giận, hàm chứa nồng đậm chỉ trích!
Có thể chính là muốn làm cho cô khó chịu trong lòng, cũng làm cô cảm nhận chút đau khổ thoáng qua trên mặt anh!
Ánh mắt của cô có chút trở nên lo lắng, xao động đang lúc lại không biết nên dời đi đâu.
"Anh biết rõ!" Hoắc Doãn Văn cười cười nói, sau đó vỗ vỗ vai cậu em họ."Hiện tại tiểu thư đây là phụ tá của anh, điều này chỉ sợ là em chưa biết!"
Hạ Sơn kinh ngạc nhíu mày, động tác này khá tương tự với Hoắc Doãn Văn. Ánh mắt anh đảo qua đảo lại giữa anh họ và Nhan Như Y."A, thật đúng là khéo quá, cô ấy lại đang làm việc cho anh. Anh họ, em không thể không nói a, anh đã vớ được món hời rồi. Học muội ở trường học mọi mặt thành tích đều vô cùng xuất sắc nha!"
Hoắc Doãn Văn nhìn chằm chằm Nhan Như Y khẳng định."Không sai, Phụ tá Nhan đúng là nhân viên rất ưu tú, anh cực kỳ hài lòng!" Anh nháy mắt, sau đó thành thạo kêu mọi người."Mọi người mời ngồi, đừng đứng mãi thế ——"
Nói xong, mọi người rối rít ngồi xuống, anh ngồi bên trái Hạ Sơn, bên phải là Cao Hải, kế tiếp là Nhan Như Y!
Cô không tự chủ liếc nhìn anh một