Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa
Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2349 lượt.
i sát vai đi qua Lan Sơ và đứa bé, Đông Lí Lê Hân bước đến, vẫn không nhanh không chậm như cũ.
Hồng Quyên biết dụng ý của Đông Lí Lê Hân, vì vậy, tự mình nghênh đón. "Cậu ấy bị khống chế." Cô vẫn trợn to hai mắt, quan sát động tĩnh của Lan Sơ. Rất đáng tiếc, phản ứng của Lan Sơ khiến cho cô thất vọng. Cậu ấy quả nhiên gặp phải phiền toái lớn. Ở nơi đất khách quê người, muốn giải quyết, ít nhiều vẫn sẽ có chút phiền toái.
"Chúng ta bây giờ trở về khách sạn." Đông Lí Lê Hân không chút do dự nào, nếu cần xác định đã xác định xong. Hơn nữa, hắn cũng nhìn thấy những người ở bên cạnh Lan Sơ. Có những tin tức này, quá trình điều tra nhất định sẽ có đột phá rất lớn. Hiện tại, chỉ cần xác định một điều nữa là ai khống chế Lan Sơ, thì có thể bắt đầu nghĩ biện pháp đối phó thích hợp rồi.
"Hiện tại?" Hồng Quyên khép lại lông mày, lúc này, cô thật sự không cách nào rời đi. Chỉ cần Lan Sơ không rời đi, cô cũng không muốn rời đi.
Đông Lí Lê Hân nhắc nhở: "Nếu như mà toi vẫn đi theo Lan Sơ, nhất định sẽ bị phát hiện. Tôi mới vừa rồi đã chụp ảnh cùng video." Đầu mối đã tìm được, vậy thì không nên lãng phí một chút xíu thời gian nữa. Kéo dài càng lâu, càng bất lợi. Mặc dù bây giờ nghĩ lại, Lan Sơ và đứa bé tựa hồ là an toàn. Nhưng người nào có thể bảo đảm, ngày mai, những ngày sau đó cũng sẽ an toàn?
"Đúng rồi, người phụ nữ đi chung với cậu ấy, có thể tên là Hải. . . . . . Lâm?" Hồng Quyên bỗng nhiên hồi tưởng lại lời Lan Sơ nói trước đó, mặc dù cô nghe không phải quá rõ, nhưng vẫn là có một chút ấn tượng.
"Tốt." Đông Lí Lê Hân gật đầu một cái, đầu mối càng nhiều càng tốt.
"Vậy thì anh về trước khách sạn đi, tôi lại bám theo. Chỉ có một người, mục tiêu sẽ không phát hiện được." Hồng Quyên do dự một chút, quyết định một mình lưu lại, tiếp tục nhìn chằm chằm Lan Sơ. Sự tồn tại của Đông Lí Lê Hân quả thật rất dễ thấy, nếu như chỉ có mình cô vậy thì không thành vấn đề.
Đông Lí Lê Hân cũng không miễn cưỡng, nhưng lại cố ý dặn dò một câu, "Nhất định phải cẩn thận."
"Tôi hiểu rồi." Hồng Quyên vẻ mặt nghiêm túc, loại chuyện như vậy cô chỉ có thể rõ ràng hơn so với Đông Lí Lê Hân. Cô biết so với so với Đông Lí Lê Hân mà nói, tâm tình của cô có thể càng không dễ khống chế. Chỉ là, cái này cũng không sẽ làm trở ngại đến lý trí của cô. Trừ phi Lan Sơ đang ở trước mắt cô gặp chuyện không may, nếu không, cô sẽ cắn răng khắc chế tâm tình của mình.
Giao hẹn xong, vì vậy so với Đông Lí Lê Hân trở về khách sạn.
Hồng Quyên không nhanh không chậm, tiếp tục cách một đoạn đi theo Lan Sơ. Muốn lấy được nhiều đầu mối hơn.
Không biết nguyên nhân có phải là từ lúc Đông Lí Lê Hân bị Lan Sơ nhìn thấy hay không, sau đó Lan Sơ vẻn vẹn đi dạo ba bốn nơi nữa, liền không có rời khỏi trung tâm thương mại.
Hồng Quyên thận trọng rời khỏi trung tâm thương mại. Khi cô thấy Lan Sơ và đứa bé, cùng người phụ nữ mà cô không biết, còn có hai người đàn ông trẻ tuổi lên một chiếc xe tư nhân, cô lập tức lấy điện thoại di động ra. Vừa giả gọi điện thoại, vừa nhanh chóng hướng về phương hướng chiếc xe rời khỏi, liền chụp mười mấy tấm hình.
Đợi đến khi không nhìn thấy bóng dáng chiếc xe nữa thì cô mới lòng tràn đầy lo lắng ngăn lại một chiếc taxi, chạy về khách sạn.
Sau khi đem hình mình chụp được gửi Đông Lí Lê Hân, Hồng Quyên lập tức liên lạc với Hoàng Onh cùng Bạch Nhã, yêu cầu họ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới. Hiện tại, cô và Đông Lí Lê Hân đã đã xác định được tình huống của Lan Sơ. Có một số việc, lấy thân phận của Đông Lí Lê Hân, hắn có thể sẽ không tiện tự mình ra mặt. Mà nếu như có Bạch Nhã và Hoàng Oanh ở đây, tự nhiên sẽ so với cô một người ra trận mang Lan Sơ về sẽ có hiệu suất cao hơn.
Bạch Nhã và Hoàng Oanh một mực lo lắng chờ đợi tin tức của Hồng Quyên, sau khi hai người nhận được điện thoại của Hồng Quyên, họ lập tức lấy tốc độ nhanh nhất lên đường. Lúc đêm khuya, liền kịp thời chạy tới thành phố Lan Sơ và Hồng Quyên đang ở.
Ba người vây trong phòng ở khách sạn, đem nguồn gốc nguyên nhân sự tình phân tích một lần. Vừa cẩn thận nghiên cứu hình Đông Lí Lê Hânvà Hồng Quyên chụp được, tâm tình của Bạch Nhã và Hoàng Oanh cũng không nhịn được nặng nề mấy phần.
Lan Sơ và đứa bé không bị bắt cóc, đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng vấn đề là có thể khống chế được hành động tự do của Lan Sơ, ép cậu ấy không thể không bại lộ hành tung của mình, vô cùng muốn cho Đông Lí Lê Hân nhận được tin tức của mình, tuyệt đối không có khả năng sẽ là nhân vật tầm thường. Nhưng nếu có thể nói xuôi được, đó là đương nhiên có thể bình an vô sự. Ngộ nhỡ nói không thông, các cô muốn dẫn Lan Sơ đi, có lẽ sẽ khó khắn không khác nào muốn từ trong tay tội phạm bắt cóc cứu Lan Sơ ra. Mà cực kỳ khó giải thích nhất là Lan Sơ lại mang theo bảo bối. Nếu như chỉ có một mình Lan Sơ, chuyện kia ngược lại có thể dễ làm hơn rất nhiều. Cũng đúng, nếu không phải là bởi vì có bảo bối ở đây, Lan Sơ có lẽ căn bản cũng không cần cầu cứu Đông Lí Lê Hân. Một mình cậu ấy thì sẽ có biện pháp thuận lợi chạy trốn.
Ba người mang bụng đầy tâm sự, cho đến rạng