XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2154 lượt.

y điền."
Hồng Quyên ánh mắt lạnh lẽo, hỏi: "Anh có ý tứ gì?"
"Là Đông Lí tiên sinh nhờ tôi đem tấm chi phiếu này đưa cho cô, cậu ấy nói, không cần ủy khuất đứa bé." Uông Tĩnh Phong nói thật, giằng co một buổi tối, hắn đã đại khái cũng đã liên tưởng rõ ràng mọi chuyện. Cũng không uổng hắn lại hy sinh giấc ngủ quý giá của mình.
"Các anh đang hoài nghi chúng tôi?" Hồng Quyên lông mày giương lên, lại phun ra một vấn đề.
"Hồng cảnh quan, là cô đa tâm." Uông Tĩnh Phong cười cười, giải thích: "Lan tiểu thư một mình mang theo đứa bé không có tiền, phải sinh hoạt thế nào? Đông Lí tiên sinh làm như vậy, chỉ là muốn để cho con của hắn có thể sống tốt hơn một chút, có thể lấy được giáo dục tốt hơn." Đây là hắn suy nghĩ một buổi tối, mới suy nghĩ thấu đáo chuyện này. Hắn chợt thật sự có chút bội phục Đông Lí Lê Hân rồi. Nhưng nếu là Đông Lí Lê Hân trước kia hắn biết, cậu ta nhất định sẽ đuổi đến chân trời góc biển cũng phải đem đứa bé trở về. Sau đó tự tay bóp chết Lan Sơ một trăm lần. (vã mồi hôi)
Hồng Quyên mặt không chút thay đổi nhìn Uông Tĩnh Phong, hồi lâu cô bưng ly lên, nhấp một ngụm cà phê.
"Đừng nghĩ Đông Lí tiên sinh quá vô tình, để đứa bé rời bỏ mẹ của mình có bao nhiêu tàn nhẫn, hắn so với ai khác đều rõ ràng hơn." Nói xong, Uông Tĩnh Phong một hơi uống cạn cà phê của mình, kết quả đã xong có thể đi được rồi. Hắn nghĩ chuyện này của Lan Sơ, đến đây coi như là kết thúc toàn bộ rồi. Hi vọng sau này sẽ không xảy ra chuyện gì nữa.
Hồng Quyên không chút hoang mang tiếp tục thưởng thức cà phê của mình, mặc cho Uông Tĩnh Phong rời quán cà phê trước.
Cho đến khi cô đem một giọt cà phê cuối cùng tan trong miệng, mới cầm chi phiếu Uông Tĩnh Phong mang tới đi. Nếu Đông Lí Lê Hân nhất định muốn cho, vậy cô vì sao phải khách khí với hắn nữa. Cô có rất nhiều biện pháp giúp hắn đem tấm chi phiếu dồi dào này sử dụng sạch sẽ.
Chắc hẳn, làm CEO của tập đoàn Đông Lí, Đông Lí Lê Hân cũng sẽ không quá hẹp hòi.
Bầu trời bỗng nhiên lại bắt đầu đã nổi lên bông tuyết.
Rất kỳ quái, một năm này nhiệt độ so năm trước cũng không thấp bao nhiêu. Nhưng một năm này, tuyết so với năm trước hình như nhiều hơn, cũng lớn hơn. . . . .






Mùa xuân phương nam, dường như luôn là đến tương đối sớm 3, 4 tháng, thực vật đã xanh um tươi tốt, nồng đậm tươi tốt.
Ánh sáng xuyên thấu qua cửa sổ sát đất, bên trong vườn tiểu khu thảm thực vật được tu bổ chỉnh tề.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi ở trên kính, khúc xạ ở yên lặng rơi xuống đất, một người mặc một bộ đồ rõ ràng rộng thùng thình rất nhiều, trên tay người phụ nữ là cuộn len đang đan dở.
Ở bên cạnh người phụ nữ, đặt một cái nôi chạy bằng điện có hình dáng vô cùng đáng yêu, khung nôi vô cùng hợp lý với trẻ sơ sinh.
Trong nôi, một đứa bé lẳng lặng nằm một mình, đại khái đã hai ba tháng tháng tuổi, dáng dấp so thiên sứ còn đáng yêu gấp trăm lần. Da mềm mại, lại trắng hồng. Lông mi thật dài, ở mí mắt nó lưu lại đường nét sâu sắc.
Mặc dù Đông Lí Lê Hân lúc ký hiệp nghị cùng cô có đưa cho cô rất nhiều tiền, cô một phần cũng không cầm. Nhưng trước khi rời đi, Hồng Quyên, Bạch Nhã và Hoàng Oanh hợp lực cho cô không ít tiền bạc. Về sau, Đông Lí Lê Hân lại đưa cho Hồng Quyên chi phiếu trống không. Vì vậy, Hồng Quyên liền vô cùng không khách khí điền một con số lớn, cũng là sáu số, bí mật đưa đến tay cô.
Cho nên, vừa xuống máy bay, cô tương đối dứt khoát tiến vào một khách sạn năm sao vừa ý có vườn hoa trên không cực kỳ xinh đẹp và nổi tiếng. Sau đó, mới không chút hoang mang ở cách rất xa khách sạn, tìm một chỗ tuyệt đối yên tĩnh, ở tiểu khu có vườn hoa trang nhã, thuê một phòng ốc tương đối thoải mái. Tiếp đó, cô lại thuê hai bảo mẫu chuyên nghiệp và thím một tháng (cái này k hiểu lắm nên để nguyên nhé ^^). Cho dù sau khi cục cưng đầy tháng rồi thím rời đi, nhưng có hai bảo mẫu ở đây, cuộc sống gia đình tạm ổn của cô dĩ nhiên là vô cùng dễ chịu.
Hơn nữa, bảo bối Niếp Niếp của cô thật sự là ngoan cực kỳ. Thời điểm đói bụng, khát, có yêu cầu sinh lý, nó mới có thể yếu ớt hừ khóc hai tiếng. Thời gian còn lại, coi như nó tỉnh, không có một người ở bên cạnh mình, nó cũng sẽ không khóc rống. Quan trọng nhất là, bảo bối Niếp Niếp của cô thật sự là một bé gái. Cô tốn hao hơi sức lớn như vậy, vừa mượn giống vừa chạy trốn, đáng giá.
Giống như là cảm ứng được tâm tình càng ngày càng kích động của Lan Sơ, cục cưng vốn là đang ngủ say, chợt từ từ mở hai mắt ra. Tò mò nhìn Lan Sơ gần trong gang tấc.
"Niếp Niếp tỉnh nha." Lan Sơ không khỏi khóe miệng giương lên, trong lòng nhất thời liền hóa thành một vũng nước. Cô thận trọng ôm bảo bối từ trong nôi ra ngoài, đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất, muốn cho bảo bối nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ một chút.
Bảo bối an tĩnh nằm ở trước ngực Lan Sơ, cặp mắt thẳng tắp nhìn ngoài cửa sổ. Miệng mở rộng, không tiếng động mỉm cười.
Cúi đầu thấy bảo bối hình như thật sự tò mò, rất vui vẻ, Lan Sơ không chút do dự liền quyết định mang bảo bối xuống dưới lầu đi