Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/674 lượt.

c xá của công ty, liền bắt đầu đi tìm người.
Trong lòng của anh tính toán, nếu như bộ dáng của Uông Bội Nhu có chút chột dạ và hối cải, anh sẽ là đại nhân rộng lượng không chấp lỗi tiểu nhân, bắt lấy cô sau đó đánh cho cô một trận, rồi mới tha thứ cho cô. Nếu như cô không có hối cãi, còn dám biện hộ cho hành động trốn đi của cô, vậy anh sẽ liền cho cô biết thế nào là hành vi tiểu nhân, tóm cô ấy lại rồi đánh một trận, sau đó mới tha thứ cho cô.
Tính toán như vậy, anh không khỏi khẽ mỉm cười.
“Báo cáo tổng giám đốc, Uông tiểu thư đã đi với bạn cùng phòng ra ngoài dạo phố rồi!” Nhân viên phụ trách quản lý ký túc xá không tìm được người, đành phải báo cáo với cấp trên.
“Ừ, biết rồi!” Triển Dục Quảng cố tỏ ra bình thường: “Vậy tôi sẽ ở đây đợi cô ấy!”
Nhưng lửa giận trong nội tâm của anh lại hừng hực cháy!
Cái gì vậy, mình ngồi đây lo lắng đến sốt cả ruột, còn cô ấy thì nhàn nhã thoải mái đi dạo phố? Được lắm, vừa trông thấy cô ấy, mình không cần nhìn thái độ của cô ấy nữa, liền bắt lấy mà đánh đòn, mới có thể biểu đạt lửa giận trong đầu của mình.
Nhưng chờ rồi đợi, sắc trời càng lúc càng tối, thời gian càng lúc càng muộn, Triển Dục Quảng giận đến nói không nên lời.
“Còn chưa về sao?” Đây là câu hỏi lần thứ sáu mươi tám của anh.
Cùng chờ đợi với anh là hai vị quản lý ở New Zealand, hai người đều liều mạng lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Ách... Dạ bởi vì hôm nay không có tiết học, mục đích cũng là muốn học viên có thể nghỉ ngơi và giải tỏa căng thẳng, vì từ ngày mai trở đi chương trình học sẽ rất nhiều và rất căng thẳng...” Một vị quản lý liền đứng ra giải thích.
Triển Dục Quảng thấy trời đã vào đêm, rốt cuộc không nhẫn nại được nữa liền đứng dậy: “Tôi tự ra ngoài tìm!”
“Ngài muốn đi đâu tìm đây?” Nơi này hoang vắng, tổng giám đốc có thể đi đâu tìm người chứ?
Chân của Triển Dục Quảng không hề dừng lại, liền đi ra ngoài: “Gọi tài xế lái xe tới đây!”
Anh sẽ đi vào phố lớn cùng ngõ nhỏ mà tìm, thật sự anh không thể bị động ngồi ở đó chờ đợi mà không hành động.
Lỡ như Uông Bội Nhu ở nơi đất khách gặp phải người xấu... Anh căn bản không dám nghĩ tiếp!
“Dạ tổng giám đốc!” Nhân viên lập tức đi lấy xe.
_________________________
Kha Điềm Điềm chưa kịp đi đến gần bọn người kia, thì ngược lại bọn họ lại hướng về phía bọn cô mà đi đến, khiến Uông Bội Nhu sợ tới mức chân cũng mềm nhũn: “Điềm... Điềm Điềm... Làm sao đây?”
Ngược lại Kha Điềm Điềm lại rất là can đảm, trực tiếp nghênh đón bọn họ: “Hello, We are from...” Một tên trong bọn họ có dáng vẻ rất giống côn đồ lưu manh, hắn không những nói được Tiếng Hoa, mà còn nói rất lưu loát: “Tôi có thể nhìn ra được!”
“Anh, các anh...” Muốn làm gì? Bởi vì lo lắng quá mức cùng sợ hãi... Trong lòng Uông Bội Nhu đều là nghĩ đến hình ảnh thê thảm nhất.
Trong giây phút này, cô đột nhiên phát hiện được một chuyện... Vào lúc nguy cấp nhất, người duy nhất cô nghĩ đến là anh!
Anh là người cô nghĩ nhiều nhất cũng là người duy nhất!
Đúng vậy, bóng dáng của Triển Dục Quảng cứ như vậy xuất hiện trước mắt cô, khiến cô không cách nào kìm chế được, nước mắt liền chảy xuống.
“Tôi... Nếu như...Nếu như còn có kiếp sau, nếu như có thể gặp lại được anh, em... nhất định sẽ không sẽ rời bỏ anh đâu!” Bởi vì quá thương tâm, cô bất chấp tất cả lớn tiếng vừa khóc vừa kể lể .
Giống như cuộc sống của cô cũng chỉ có thể đến đây là kết thúc vậy...
Kha Điềm Điềm không nhịn được liền liếc mắt nhìn, Uông Uông này sao diễn xuất khá vậy? Người ta cũng chưa nói sẽ xử lý hai cô thế nào cơ mà!
Người đàn ông lưu manh kia nhìn Uông Bội Nhu một cái, tranh thủ thời gian giải thích với Kha Điềm Điềm: “Chúng tôi hù dọa cô ấy sao?”
Đừng để ý tới cô ấy! Kha Điềm Điềm rất muốn nói như vậy, nhưng cô ngượng ngùng cùng xấu hổ không dám nói ra, bởi vì cô không cẩn thận đã bị người đàn ông côn đồ trước mắt hút hồn, cô cũng không hy vọng anh bị bọn cô hù dọa chạy mất.
“À...Chỉ là tâm tình của cô ấy không được tốt mà thôi, không có chuyện gì đâu!”
Tên côn đồ kia tỉ mỉ giải thích: “Chúng tôi thấy sắc mặt của bạn cô không được tốt lắm, hơn nữa trước đây ở chỗ này đã từng xảy ra một chuyện không may, cho nên mới muốn đến đây hỏi thăm xem các cô có cần giúp đỡ gì hay không?”
Hả? Cô có nghe nhầm không?
Kha Điềm Điềm lập tức cười tươi như hoa, khoe lúm đồng tiền của mình mà nói: “Dĩ nhiên, chúng tôi đang cần giúp đỡ!” Cô cố ý lại gần sát tên côn đồ này nói: “Hai chúng tôi muốn đến chỗ XX, có thể làm phiền các anh cho chúng tôi đi nhờ một đoạn được không?”
“Dĩ nhiên, xe của chúng tôi đang đậu ở đó!” Tên côn đồ chỉ vào chiếc xe hơi dừng cách đó không xa.
______________________
“Tổng giám đốc, tôi thấy hay là chúng ta ngồi ở đây đợi !” Quản lý công ty khuyên.
Triển Dục Quảng trong lòng không vui, sắc mặt liền trở nên xanh mét: “Không được! Tôi thấy không yên tâm, tôi muốn đi tìm...” Mới nói đến đó, đột nhiên một chiếc xe hơi lái về phía bọn họ.
Đoàn người dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm hai người phụ nữ từ trên xe bước xuống.
“Uông


Polly po-cket