Tác giả: Hồng Hạnh
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/625 lượt.
Bội Nhu...” Ba chữ này từ miệng Triển Dục Quảng phát ra, đó là bao gồm cả lo âu, thấp thỏm, hoảng hốt cùng vui mừng tột đỉnh.
Còn Uông Bội Nhu liếc thấy Triển Dục Quảng, cũng không thể khống chế nổi tâm tình của mình: “A Dục...” Mặc dù hai cô gặp được người tốt và đã an toàn trở về, nhưng khi vừa trông thấy được người đàn ông mà mình ngày ngày mong nhớ, tâm tình của cô không thể kiềm chế được.
Cô vội chạy về phía trước, nhào vào trong ngực của Triển Dục Quảng: “Em nhớ anh lắm! Rất nhớ... Nhớ anh lắm...”
“Không sao... Không xảy ra việc gì là tốt rồi, đừng lo...” Những chuyện khác đều không quan trọng.
Triển Dục Quảng nâng mặt cô lên, không nói gì nữa, liền đặt một nụ hôn thật sâu lên trên môi của Uông Bội Nhu.
Người đàn ông lúc nãy đưa hai cô trở về cũng tiện tay vẫy chào mà nói với Kha Điềm Điềm: “Điềm Điềm, chúng ta gặp lại sau nhé!” Nói xong liền nghênh ngang rời đi.
Chỉ còm một mình Kha Điềm Điềm với khuôn mặt ngọt ngào: “Ừ...Tôi sẽ chờ anh đến!” Thì ra trên đường trở về, cô đã quyết định cùng người đàn ông giống côn đồ đó hẹn hò qua lại!
Vất vả lắm Uông Bội Nhu mới trấn định được tinh thần, nước mắt lưng tròng thút thít nói: “Xin lỗi anh... Đã khiến cho anh phải lo lắng! Khiến anh phải chạy tới đây!” Khi nhìn thấy anh đến đây tìm cô, rốt cuộc cô cũng đã xác nhận được vị trí của mình ở trong lòng anh là quan trọng như thế nào.
“Anh đã nói rồi mà, em đã len lén đánh cắp trái tim của anh!” Triển Dục Quảng vuốt mái tóc của cô, đáy lòng cảm thấy mất mát cùng vui sướng: “Còn anh... Anh không muốn tiếp tục làm người không có trái tim.”
Nhưng trong lòng cô vẫn còn để ý đến một chuyện, mặc dù hiện tại cô đã biết lòng mình đối với anh như thế nào, nhưng cô vẫn muốn thử anh đối với cô có thật lòng hay không: “A Dục, chúng ta có thể thương lượng một chút được không?”
Chỉ cần cô chịu đem tâm sự của mình ra chia sẻ với anh, thì chuyện gì anh cũng sẽ đồng ý: “Chỉ cần em nói ra, anh sẽ làm cho bằng được.”
Cô nên tin tưởng anh, anh đã vì cô mà làm người giúp việc phục vụ cho cô, còn vui vẻ chịu đựng không phải sao? Bộ dạng của Triển Dục Quảng rất tự tin nên mới không đề phòng, liền mạnh miệng khẳng định.
Anh hoàn toàn quên từ trước đến nay Lạc Tiêu Dao vẫn muốn chỉnh anh, nên cũng đã từng chỉ điểm cho Uông Bội Nhu mấy chiêu!
“Vậy...” Cô suy nghĩ đến đề nghị của Lạc Tiêu Dao: “Em nói trước là anh không được giận đó!” Uông Bội Nhu quyết định làm theo chỉ dẫn của Lạc Tiêu Dao.
“Anh sẽ không giận em đâu!” Không chỉ như thế, anh còn bảo đảm với cô: “Em muốn tự lập, anh sẽ làm theo mong muốn của em, sẽ tận lực không can thiệp vào chuyện của em!”
Cô có tài đức gì, lại khiến cho anh đối xử với cô tốt như vậy chứ.
“Nợ nần của em, anh đã thay em trả hết rồi” Nhìn khuôn mặt nghi ngờ của cô, anh tranh thủ thời gian giải thích: “Bởi vì sau khi em gả cho anh, anh sẽ đem tất cả tài sản của anh chuyển sang cho em, đến khi đó anh sẽ là một người đàn ông nghèo khổ đáng thương, cũng chỉ có thể dựa vào sự bố thí của em mà sống.”
Sao... Anh có cần thiết vì cô mà hy sinh nhiều như vậy không?
Nhưng anh vẫn chưa nói hết: “Hai lão yêu nhà anh sẽ không bao giờ tìm em để gây khó dễ cho em nữa, ngược lại sẽ cố gắng lấy lòng em, bởi vì chỉ có em mới có thể chi phối cùng sai khiến anh đi hướng Đông hay hướng Tây thôi!”
“A Dục...” Anh có thể đừng nói nữa được không, vì anh đối xử tốt với cô như vậy khiến cô không cách nào mở miệng nói ra mong muốn của cô được!
Nhưng anh vẫn chưa ngừng: “Em hy vọng có thể nhận được chút tình thân cùng sự quan tâm từ gia đình của cậu em, anh cũng sẽ cho em toại nguyện, mỗi tháng anh sẽ dẫn em về thăm gia đình cậu, để cho em được vui vẻ bên họ.”
Về phần mợ của cô, anh đã sớm dùng tiền để mua chuộc bà ấy, anh tin tương lai mợ của cô sẽ đối xử với cô thay đổi 180 độ.
“Còn anh, anh sẽ cố gắng hết sức cùng tận lực yêu em, để cho em không còn cảm thấy cô đơn nữa!” Anh nói xong rồi.
Uông Bội Nhu giật mình, khuôn mặt ngây ngô nhìn Triển Dục Quảng: “A Dục...”
“Nói đi! Em muốn cùng anh thương lượng chuyện gì thế?”
“Em... Tạm thời em muốn chúng ta khoan ở chung một chỗ, em muốn suy nghĩ thêm, nếu như em quyết định muốn anh thì... Lễ tình nhân sang năm em sẽ trở lại ‘Món quà đặc biệt ngày Lễ tình nhân’ tìm anh!” Sau khi đã dùng hết dũng cảm để nói ra những lời mà Lạc Tiêu Dao đã dạy cô xong, Uông Bội Nhu cúi đầu thật thấp không dám ngước lên nhìn anh.
Cô có dự cảm anh sẽ nổi trận lôi đình với cô.
Quả nhiên…
“Uông... Bội... Nhu! Anh đây đã ‘đào tim móc phổi’ ra cho em xem, thế mà em lại dám nói ra điều kiện như vậy hả?” Anh đồng ý mới là lạ!
Nhưng anh vẫn đồng ý vì... Bị ép buộc!
Ai bảo anh thích cô làm chi, cô khổ sở cầu xin anh, thậm chí lấy nước mắt ra để tấn công cùng bức bách anh, yêu cầu anh cho cô thêm chút thời gian, để cô thử cố gắng mở lòng xóa tan tự ti... Trường hợp này anh chỉ có thể cắn răng đồng ý.
“Nhưng em phải cam kết với anh chuyện này, trước khi em đồng ý làm bạn gái của anh, không cho phép em nghỉ việc, không cho phép e