Tác giả: Nhiều Tác Giả
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
hết sức đắc ý, nhưng vẫn là quát lên: "Nhìn thân thể ngươi kìa, còn không mau tắm giặt đi."
May mắn Tiểu Viên ba hôm chưa ăn cơm, trên người chỉ có ít nước tiểu, dùng khăn lung tung lau một hồi, lúc này mới mặc bộ quần áo, chẳng qua ba ngày không có mặc, y phục này lại rộng ra rất nhiều. Tiểu Viên nhìn tay chân mình, ngày đó bị trói thời điểm, những chỗ này được dùng vải bông thật dầy bọc , lúc này tháo dây trói rồi, những chỗ này vết máu bầm chẳng qua là nhàn nhạt. Tiểu Viên hôm đó còn tưởng là họ tốt bụng, hiện thời mới nghĩ đến, nếu mình bị trói chết ở trên giường, đến lúc cởi dây, trên người cũng không có vết thương, không khỏi rùng mình. (muanho: cao thủ. Quả là cao thủ. Vương mụ: Chuyện. Ngươi cẩn thận cho ta. Muanho: *lầm bầm* Đáng ghét.)
Vương mụ đã đưa tay kéo nàng tới đây, hơi sức quá lớn, Tiểu Viên thiếu chút nữa ngã nhào.
Vương mụ bị đau nhăn mày, thì ra là Tiểu Viên bị đói mấy ngày nay, trên tay xương dô cả ra, động đến Vương mụ, Vương mụ mắng câu: "Ngươi vóc dáng không lớn, xương lại không nhỏ." Vẫn là đem Tiểu Viên đè vào chậu nước, cho nàng rửa mặt, trong miệng nói: "Đại gia đòi muốn gặp ngươi, tiểu thư không chịu nổi, nếu không..."
Tiểu Viên cảm giác được Vương mụ tay nặng chút, Lục Khởi ở bên cười lạnh nói: "Mụ mụ, cùng nàng ta nói nhiều làm gì." Tiếp đối với Tiểu Viên nói: "Ngươi ngoan ngoãn nghe kỹ cho ta, thấy đại gia, không được nói chuyện không nên nói." Vương mụ cộng thêm: "Nếu không thì không phải dễ dàng như vậy, trói ba ngày thôi đâu."
Nghĩ tới nghĩ lui, cây quạt trong tay đã bị mình bất tri bất giác, nhu tới nhu đi, liền phiến quạt cũng bị mình bóp đứt rồi. Còn nghe thấy rắc rắc một tiếng, Kim tiểu thư mới nhìn lại, cây quạt của mình đã bị bóp hư.
Nghe thấy tiếng vang, Kim đại gia hướng bên này xem, Kim tiểu thư nhân cơ hội, đem cây quạt hư hướng trên bàn tùy ý khẽ ném, hừ nói: "Ca ca, không phải muội muội nói ngươi, ngươi muốn lấy lòng nha đầu này, cũng không cần ở trong phòng của muội?" Kim đại gia nghe muội muội nói như vậy, sờ sờ đầu, Tiểu Viên vội vàng đứng dậy nói: "Tiểu thư nói đúng lắm, đi ra ngoài thôi."
Vừa nói vừa lôi kéo Kim đại gia, cũng không cho Kim tiểu thư hành lễ, liền cùng hắn ra khỏi phòng. Kim đại gia bị Tiểu Viên lôi kéo, đi tới trong vườn hoa, vẫn không rõ xảy ra chuyện gì, Tiểu Viên kéo hắn ở trên một tảng đá lớn, ngồi xuống, mình đứng ở nơi đó, hỏi hắn nói: "Đại gia, nô tỳ hôm nay hỏi ngươi một câu, ngươi tại sao đối với ta tốt như vậy?"
Kim đại gia không ngờ tới Tiểu Viên hỏi như thế, sờ sờ đầu, nửa ngày mới nói: "Bởi vì Tiểu Viên rất tốt với ta, sẽ không trêu cợt ta, còn có..." Kim đại gia lại có chút ngập ngừng, xấu hổ liếc mắt nhìn Tiểu Viên: "Tiểu Viên dáng dấp thật là đẹp mắt, nói chuyện cùng họ không giống nhau." Lý do này, Tiểu Viên cũng không nghĩ tới , mình là người Lạc Kinh, đi tới Giang Đông, tự nhiên sẽ không nói tiếng địa phương. Lúc mới tới còn bị bọn Tiểu Ngọc cười nhạo, nghe không hiểu nàng nói, còn qua hồi lâu, mới học được Ngô Ngữ, sao Kim đại gia lại thích mình nói chuyện đây?
Kim đại gia thấy Tiểu Viên không nói lời nào, nóng nảy, đưa tay nghĩ muốn kéo nàng, lại cảm thấy như vậy không tốt, nửa ngày mới lúng ta lúng túng nói: "Tiểu Viên, có phải hay không ta nói sai rồi, ngươi đánh ta tốt lắm." Tiểu Viên âm thầm than một tiếng, bên môi lộ ra một tia cười khổ: "Thôi, không có gì đâu."
Thấy Tiểu Viên cười, Kim đại gia lúc này mới cao hứng, gật đầu liên tục: "Tiểu Viên, ta hiểu biết rõ người khác đều nói ta là người ngu, nhưng ta nhất định sẽ đối với ngươi thật tốt." Tiểu Viên không khỏi sửng sốt, thế nào lúc này lại không ngốc rồi.
Lúc này thanh âm một nam tử vang lên: "Đại cữu (anh vợ) hôm nay thật hăng hái, còn ở nơi này ngắm hoa." Theo phương hướng thanh âm truyền tới, nguyên lai là Vương Thắng An cùng một nam tử xa lạ đứng ở nơi đó, Kim đại gia có chứng sợ thấy người lạ, thấy người lạ, không khỏi co rụt lại. Tiểu Viên vội vàng hành lễ, Vương Thắng An khoát tay đi tới, đối với Tiểu Viên nói: "Nghe nói vài ngày trước thân thể ngươi không tốt, hiện giờ đã khỏe hơn chưa?”
Vương Thắng An quan tâm, nói thật ra, cũng là không giấu được, Tiểu Viên nhìn thấy hắn, liền nghĩ tới lời hắn thủ thỉ, nếu trừ Kim tiểu thư làm chính thê, mình chịu thiệt làm thiếp, hiện giờ xem ra, cũng không coi là kém. Chỉ là mình cùng Kim đại gia bây giờ đã là ván đã đóng thuyền rồi, nhắc lại chuyện này, không tốt. (muanho: Tiểu Viên, nàng nghĩ cái gì vậy. Ta giận.)
Nghĩ tới đây, Tiểu Viên lui về phía sau một bước, lần nữa hành lễ: "Nô tỳ thân thể đã thật tốt rồi, tạ cô gia quan tâm." Vương Thắng An thấy nàng đối với mình thái độ, lại là dạng này lễ độ xa cách. Liếc mắt nhìn núp ở sau lưng Tiểu Viên- Kim đại gia, trong lòng tức giận, nếu không phải là vì cái kẻ ngu này, Tiểu Viên cũng sẽ không như vậy.
Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, trên mặt vẫn như cũ cười, Tiểu Viên đi qua lễ, liền lôi kéo Kim đại gia đi khỏi. Vương Thắng An nhìn bọn họ đi xa, trong miệng khạc ra một câu: "Hoa tươi cắm trên bãi phân trâu." Nam tử bên cạn