Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Nhiều Tác Giả
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2200 lượt.
là tiến lên nhìn Tiểu Viên, Tiểu Viên bị nàng nhìn rợn cả tóc gáy, cúi đầu.
Kim tiểu thư nhìn hồi lâu, an vị trở về ngồi trên ghế đã được Lục Khởi lau qua. Lục Khởi đem nàng phục vụ ngồi xong, mới cười đối với Tiểu Viên nói: "Ngươi nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy, may vá cũng không làm." Vương mụ lúc này đã từ trong ngăn tủ ôm ra một ít đồ vật , vứt xuống trước mặt Tiểu Viên: "Những thứ này, trong vòng ba ngày, tất cả đều làm xong cho ta." Kim tiểu thư thấy việc này, chẳng qua là duỗi người một cái, lấy tay che miệng lại, đối với Lục Khởi nói: "Ta mệt nhọc, trước nằm một hồi."
Ba ngày, Tiểu Viên nhìn vật cần thêu cơ hồ chất thành núi trước mặt, ba ngày thời gian, muốn đem một đống đồ làm xong, coi như nhiều hơn mấy người Tiểu Viên chỉ sợ cũng làm không xong. Trước kia còn có Tiểu Lan giúp đỡ cho mình, hiện tại? Tiểu Viên cười khổ một tiếng, Tiểu Ngọc không đến sai sử mình đã là cám ơn trời đất.
Kim tiểu thư vừa nhìn, chỉ có ba đồ làm xong, trong lòng vui mừng, cười nói: "Tiểu Viên, ngươi may vá, từ trước xuất sắc, vốn là ta còn muốn thưởng cho ngươi, chẳng qua là ngươi lại lười biếng như vậy, phần thưởng không cho ngươi được, còn phải phạt ngươi." Tiểu Viên trong lòng sớm có chuẩn bị, cũng rất thản nhiên, chẳng qua là nhìn Kim tiểu thư, không nói chuyện. Kim tiểu thư không thích nhìn bộ dáng này của nàng nhất, vỗ bàn một cái, đầu nhẹ nhàng ngẩng lên, cảm giác phong thái của mình đầy đủ (ý là khí thế hơn Tiểu Viên ý ạ, muốn bắt nạt Tiểu Viên mà), mới trầm giọng mở miệng: "Ngươi có phục hay không."
Vừa dứt lời, bên ngoài liền truyền đến thanh âm Kim đại gia: "Tiểu Viên, ngươi đang ở đâu?" Tại sao lại là hắn? Kim tiểu thư nghĩ muốn chửi bới suýt chút nữa nói ra. Vương mụ trên mặt thần sắc cũng rất kỳ quái, mấy ngày nay cố ý lệnh gã sai vặt ngăn cản Kim đại gia, để cho hắn không cần chay qua bên này, thế nào Kim đại gia lại tới đây.
Chẳng qua là Kim đại gia tiếng kêu càng ngày càng nhanh, Kim tiểu thư đau lòng mấy cái đồ bị Kim đại gia mấy ngày trước đập hư, nếu không lên tiếng, chỉ sợ Kim đại gia ra tay, đem đồ của mình đập bể, chỉ đành phải đối Vương mụ nháy mắt.
Vương mụ mở cửa đi ra ngoài: "Đại gia, ngươi tới tìm Tiểu Viên?" Kim đại gia ở nơi nào vòng vo nửa ngày, không có ai đoái hoài đến hắn, phiền não không dứt, lại thấy Vương mụ ra ngoài, nhớ tới nàng suốt ngày khi dễ Tiểu Viên, tiến lên một phát bắt được: "Ngươi đem Tiểu Viên giấu chỗ nào?"
Vương mụ vốn cho là chính mình ra cửa, Kim đại gia vẫn luôn sợ mình, ai ngờ Kim đại gia lại cùng thường ngày bất đồng, còn chưa trả lời, thanh âm Kim tiểu thư đã vang lên: "Ca ca, muội muội cũng chỉ là sai Tiểu Viên làm mấy việc thêu thùa, có cái gì ngạc nhiên."
Kim đại gia nhón chân, nhìn vào phòng, Kim tiểu thư bộ mặt mất hứng, lui về phía sau kéo, đem Tiểu Viên lôi ra ngoài: "Nhìn, nàng không phải thật tốt ở chỗ này sao?" Như vậy đẩy, suýt nữa đem Tiểu Viên đẩy tới trong ngực Kim đại gia, mặt Tiểu Viên đỏ lên, lúc này mới đứng vững vàng.
Kim đại gia nhìn thấy Tiểu Viên, cao hứng miệng không khép lại được: "Tiểu Viên, ngươi ở đây là tốt rồi, mau ra đây chơi với ta thôi." Vừa nói vừa túm Tiểu Viên muốn đi, Kim tiểu thư thấy Tiểu Viên sẽ bị lôi đi, gấp đến độ thầm dậm chân. Vương mụ cau mày, tiến lên cản bọn họ lại: "Đại gia, ngươi là nam nhân, như vậy giữa ban ngày, từ trong phòng muội muội lôi nha hoàn này đi, người ta nhìn vào làm sao coi được, lại nói tiểu thư sẽ phải xuất giá, nàng còn phải làm việc."
Kim đại gia thẳng cổ kêu: "Ta mặc kệ, ta liền muốn Tiểu Viên chơi với ta." Vương mụ mày nhíu lại chặt hơn, Kim tiểu thư lại càng tức giận, thật là hận không thể đá văng Kim đại gia, trợn mắt nhìn Tiểu Viên, nghĩ nàng ở một bên giở trò, phải nghĩ cái phương pháp, đem bọn họ tách ra mới phải.
Tiểu Viên vội vàng dịu dàng đối với Kim đại gia nói: "Đại gia, nếu không, ta trước giúp tiểu thư làm công việc, đợi đến khi làm xong lại đi chơi với ngươi." Kim đại gia kia nghe nàng, chẳng qua là lắc lắc thân thể, luôn miệng nói không hảo. Kim tiểu thư sắc mặt đã tím lại như gan heo (muanho: kaka. :-D Lần thứ hai thấy tác giả sử dụng cách miêu tả này. Cơ mà ta thích), phất tay nói: "Ngươi đi đi." Tiểu Viên hành lễ mới vừa đứng lên, liền bị Kim đại gia lôi đi.
Kim đại gia lôi kéo Tiểu Viên đi tới trong vườn hoa, cười hì hì, từ trong lòng ngực móc ra bánh gói lá sen, Tiểu Viên đều không cần nhìn, cũng biết nhất định là đò ăn ngon, quả nhiên, vừa mở ra hai lá sen. Kim đại gia đem lá sen đẩy đến trước mặt Tiểu Viên: "Ngươi một miếng, ta một miếng." Vừa nói đã cầm lên một miếng ăn ngấu nghiến .
Tiểu Viên cũng cầm lên, lại ăn rất ưu nhã, Kim đại gia vốn là ăn thật cao hứng, chẳng qua là nhìn động tác của Tiểu Viên, Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn hắn ngây ngô, đưa tay thay hắn lấy xuống mảnh bánh ở khóe miệng, cười hỏi: "Ăn ngon không, đang nhìn cái gì?" Kim đại gia ngơ ngác nói: "Tiểu Viên, ngươi ngay cả lúc ăn cơm cũng đẹp mắt như vậy."
Tiểu Viên thiếu chút nữa bật cười, lễ nghi khi ăn, đây là học từ nhỏ, đã thấm vào trong xương mình rồi, coi như b