Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
tới mức mắt trợn ngược, khi nhìn thấy con gái mình đang bị ức hiếp, mắt càng mở lớn hơn.
Nhìn thấy mẹ mình xuất hiện, Uông Giai Trừng nhả miệng ra, lớn tiếng kêu lên: "Mẹ, cứu con!"
"Giai Trừng . . . Giai Trừng . . ." Ngô Tĩnh liền đi lên, liều mạng kéo con gái đang bị kẹp ở giữa hai người ra.
"Giai Vi, con có sao không? Để mẹ xem con bị thương ở đâu?" Uông phu nhân lo lắng xem xét cánh tay đang chảy máu của Uông Giai Vi.
"Mẹ , đau quá . . . Đau quá . . . Tao hận mẹ con nhà mày, hai mẹ con mày thấp hèn như vậy, dựa vào cái gì mà đòi ở cùng chúng tao, dựa vào cái gì có thể kết hôn với Thiên Cơ, Thiên Cơ là người đàn ông của tao!" Uông Giai Vi đột nhiên khóc lớn, ả không thể cam tâm tình nguyện chịu thua Uông Giai Trừng được.
"Đừng khóc, bảo bối . . . Đừng khóc . ." Uông phu nhân ôm chặt lấy Uông Giai Vi, ánh mắt chứa hàn khí giống như dao sắc chiếu lên người mẹ con Ngô Tĩnh.
Tiện nhân Ngô Tĩnh trước kia đã chiếm mất người đàn ông của bà ta, giờ con gái ả lại định chiếm người đàn ông của con gái bà, bà ta làm sao có thể bỏ qua nỗi hận này được.
Ngay bên cạnh, Ngô Tĩnh lo lắng kiểm tra miệng vết thương do Uông Giai Vi gây ra, "Giai Trừng, miệng con chảy máu, có đau không?"
"Con không sao!" Cô ta lắc đầu nói không có việc gì, nhìn thấy Uông phu nhân trong mắt đầy thù hận, cô ta biết, mẹ con cô ta cùng mẹ con Uông Giai Vi cả đời đều là thù hận, vĩnh viễn không thể hóa giải, nếu không phải cô chết thì chính là ả ta phải chết.
Bốn người nhìn nhau, sự phẫn nộ vừa rồi dần dần bình ổn lại, nhưng trong lòng hai bên đều hiểu thù hận lại càng sâu, chờ đợi thời cơ, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa đối phương vào chỗ chết.
"Uông Giai Trừng, ta khuyên cô nên biết điều một chút, rời khỏi Hạ Thiên Cơ, nếu không các người nhất định phải chết một cách nhục nhã!" Uông phu nhân uy hiếp.
"Chúng tôi đã kết hôn, không thể ly hôn, người Thiên Cơ thích là tôi, yêu cũng chính là tôi!" Cô ta đắc ý nói, mỗi một câu đều làm tim Uông Giai Vi đau đớn, nhìn đến ả tức giận như phát điên lên, cô ta trong lòng cảm thấy thật thoải mái.
"Có đúng không?" Uông phu nhân lại không cho là đúng, cười nhạo nói: "Các người hôm qua mới có ý định kết hôn, phỏng chừng ông bà Hạ hôm nay mới biết, cô gái lúc đầu muốn gả cho con trai cả của Hạ gia, đột nhiên biến thành vợ của con trai thứ, ta nghĩ cha mẹ của Hạ Thiên Cơ sẽ không chấp nhận đâu, nếu như ta cố gắng thêm một chút, ta nghĩ cô rất nhanh sẽ bị bỏ rơi."
"Bà có thể cố gắng thế nào chứ? Bà cho là bà có thể ngăn cản được sao? Chỉ cần tôi muốn gả cho Hạ Thiên Cơ, các người đều không thể ngăn cản được, về phần cha mẹ nhà Hạ gia, lại càng không cần bà phải quan tâm, tôi nghĩ mẹ chồng rất thích nhận tôi làm con dâu, còn về phần cha ở đây, lại càng hài lòng về khả năng của tôi, tôi gả cho Hạ gia đối với ông ấy, đúng là một chuyện đại hỉ." Uông Giai Trừng không chút khách khí đáp lại, hơn nữa còn hoàn toàn tự tin.
Quay lại, cô ta mang theo một chút khinh thường nhìn hai mẹ con Uông Giai Vi, dùng giọng điệu cảm thông nói: "Tôi thực ra rất lo lắng cho cuộc sống sau này của bác gái, tôi gả cho Hạ gia rồi, như vậy mẹ tôi chính là bà thông gia của Hạ gia, nên cha tôi sẽ thường xuyên dẫn mẹ tham dự các hoạt động, giới thiệu với tất cả bạn bè mẹ tôi chính là thông gia với Hạ gia, con gái thứ hai của bà chính là nhị thiếu phu nhân của Hạ gia!"
"Mày . . . Uông Giai Trừng, mày! Mẹ kiếp thực đáng phỉ nhổ, mày đừng có đắc ý, tao nhất định sẽ cho mày chết! Đồ đê tiện!" Uông Giai Vi bị lời nói của cô ta làm cho tức giận đến không thể chịu được.
"Được, tôi ngược lại sẽ cười vào cô, xem hai mẹ con bị bỏ rơi sẽ làm gì nhị thiếu phu nhân của Hạ gia là tôi đây." Uông Giai Trừng giờ đây sẽ không lùi bước, sẽ không sợ hãi, càng khiến cô ta tổn thương, cô ta càng phải sống sung sướng cho ả nhìn, người không tôn trọng cô, cô nhất định phải làm cho họ chẳng khác người hầu, thậm chí là giống con chó đi cầu xin cô.
"Uông Giai Trừng, cô đừng quá đắc ý!" Uông phu nhân bén nhọn đáp lại, "Không ngại nói cho các người biết, ta ở đây còn có căn cứ mẹ cô là người đàn bà dâm đãng, mà ta dự định sẽ đem chúng giao cho Hạ lão gia cùng Hạ phu nhân, để họ thấy thông gia của mình là người dâm đãng, vô sỉ như thế nào, mẹ nào con nấy, ta tin rằng họ tuyệt đối sẽ không cần một đứa con dâu như vậy."
Sao có thể như vậy. "Phu nhân, bà không thể làm thế, bà không thể làm vậy được, đây rõ ràng là bà hãm hại tôi, bà vì sao phải đối xử với tôi như vậy?" Ngô Tĩnh cảm xúc có chút kích động nói.
"Lão gia nhiều năm như vậy không chạm vào cô, cô không chịu nổi cô đơn, cô với Hoa Nô hàng xóm bên cạnh biệt thự yêu đương vụng trộm, chứng cứ các người ngoại tình đang trong tay ta, ta phải đưa nó cho lão gia, còn có cả người nhà Hạ gia, ha ha . . ."
Uông phu nhân đắc ý mà cười điên cuồng.
"Uông Giai Trừng, bây giờ mày biết rồi chứ, mày chờ chết đi!" Uông Giai Vi đứng bên cạnh phụ họa.
"Giai Trừng . . ." Ngô Tĩnh bên cạnh nhỏ giọng gọi con gái, Uông Giai Trừng nắm chặt tay mẹ, trấn an: "Không có việc gì, c