Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

ó con ở đây!"
"Uông Giai Trừng, nói thẳng cho cô biết, nếu như bây giờ nó ở trên tay của tam phu nhân của Hạ gia, cũng chính là mẹ chồng tương lai của cô, ta tin rằng bà ta nhất định cực kỳ ác cảm với cô, nhất định sẽ đứng ra buộc con trai phải bỏ cô." Uông phu nhân hoàn toàn tự tin nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Uông Giai Trừng.
"Tôi cho bà một cơ hội cuối cùng, tốt nhất bây giờ bà hãy hủy bỏ cái đĩa đó đi, nếu không tôi sẽ cho các người chết thảm hại hơn." Uông Giai Trừng nghiến răng, trừng mắt nhìn hai mẹ con ả.
"Ha ha . . . Uông Giai Trừng, mày nghĩ chúng ta là đồ ngu sao? Mày nghĩ rằng chúng ta sẽ hủy bỏ nó sao? Mày nghĩ chúng ta là nhà từ thiện sao? Đối với loại xuất thân ti tiện như các người, căn bản là không xứng được đứng trước mặt chúng ta." Uông Giai Vi cho rằng mình nhất định thắng, đắc ý cười.
"Đúng không? Cũng có thể không hủy bỏ nó? Thậm chí, cô có thể đem giao nó cho mẹ chồng tương lai của tôi, hoặc giao cho cha ta xem, sau đó các người đạt được mục đích, Hạ gia bỏ ta, cha đem hai mẹ con chúng ta đuổi đi, sau đó các người tiếp tục ngược đãi ta và mẹ ta." Uông Giai Trừng đối với chuyện này tức giận cực điểm, nhưng biểu hiện trong lời nói và vẻ mặt lại không thấy một chút lo lắng.
"Tuy rằng cô và mẹ cô đều ti tiện, nhưng ta phải thừa nhận, cô so với mẹ cô có chút thông minh hơn, nhưng mà một kẻ tiện nhân thông minh luôn làm cho người ta chán ghét." Uông phu nhân bày bản chất thực của mình.
"Mẹ, chúng ta đi thôi, chúng ta bây giờ phải đi đến Hạ gia, xem cô ta giải quyết thế nào!" Uông Giai Vi đã không thể chờ đợi được, muốn lập tức nhìn thấy kết cục của Uông Giai Trừng.
"Gấp gì chứ, tôi cũng có một chiếc đĩa, tôi đang nghĩ, nếu chiếc đĩa này được truyền lên mạng, thậm chí là các tạp chí lớn và truyền thông, thì sẽ náo loạn như thế nào nhỉ?" Cô ta không nhanh không chậm mà nhìn hai người, khẽ mỉm cười, trong tình cảnh hỗn loạn như thế này, cô vẫn có bản lĩnh xoay chuyển lại tất cả. Lời nói của cô khiến cho hai mẹ con Uông Giai Vi tò mò, Uông Giai Trừng rốt cuộc muốn nói đến điều gì?
Uông Giai Trừng nhìn hai mẹ con ả, trong lòng càng thêm phấn chấn đứng lên, kế tiếp, cô nhất định sẽ cho bọn họ biết, Uông Giai Trừng hiện tại, tuyệt đối không còn là con bé đáng thương mặc cho người ta xúc phạm như lúc còn nhỏ nữa.
"Mày rốt cuộc muốn nói gì? Đừng lãng phí thời gian nữa, nói cho mày biết, lần này mày chết chắc rồi, đừng mơ tưởng tìm lý do hay cái cớ gì để kéo dài thời gian!" Uông Giai Vi vội vàng nói.
"Cái gì vậy? Cái đĩa gì ?" Ngược lại, Uông phu nhân lại rất mất bình tĩnh hỏi, thậm chí có chút khẩn trương. Biểu hiện của Uông Giai Trừng nói cho bà biết, nhất định cô ta có thứ gây hại đến hai mẹ con bà, bằng không cô ta sẽ không bình tĩnh như vậy.
"Ở đây tôi có một ít hình ảnh và ghi âm, về trò chơi người lớn của chị, đương nhiên, còn có những tiếng rên tuyệt vời đến động lòng người!" Uông Giai Trừng cười, động đến vết thương ở miệng, lập tức thu lại nụ cười.
"Uông Giai Trừng, mày có ý gì ? Cái gì mà trò chơi người lớn ? Tiếng rên gì ?" Uông Giai Vi đột nhiên sợ hãi đứng lên, lớn tiếng thét chói tai, trò chơi người lớn đối với ả mà nói chỉ là chuyện bình thường, nhưng mẹ ả thường xuyên nhắc nhở cho ả không được đùa với lửa **, nhưng ả chưa bao giờ để ý.
"Tôi nghĩ chị đã quên rồi, tôi ngược lại thì may mắn đã được chị chỉ giáo, nhìn thấy một lần người thật chơi trò chơi người lớn, chị khi đó bộ dạng thật mê người, tôi nghĩ internet và các tờ tạp chí đối với đại tiểu thư nhà họ Uông rất có hứng thú đấy, nếu chị không sợ chết, thì tôi cũng không sợ, mọi người sẽ cùng liều mạng, để xem ai thắng ai thua!" Uông Giai Trừng lấy di động ra, bên trong truyền đến những tiếng rên làm người ta mặt đỏ tim run.
"Mày nói bậy, mày không có chứng cớ, sẽ không ai tin mày đâu!" Ả không tin sẽ có người quay được cảnh lúc đó, trò chơi đó mọi người sẽ không ghi lại, không ai muốn mình gặp phiền toái cả.
"Muốn chứng cứ, tôi hiện giờ sẽ bật lên cho chị nghe." Nói xong cô ta lấy điện thoại di động ra.
" A . . . Robert . . . . Nhanh hơn một chút . . . A, em sắp không chịu được nữa rồi . . . Mạnh lên . . . Nhanh hơn một chút đi . . ."
Những âm thanh cứ thế được truyền ra từ di động, là những tiếng thở dốc cùng với âm thanh dâm đãng của ả.
Uông Giai Vi nghe thấy những âm thanh đó, dường như muốn điên lên, chạy tới đoạt lấy di động từ tay Uông Giai Trừng, lớn tiếng thét: "Tao bây giờ sẽ vứt xuống đất, giẫm nát nó."
Nói xong, nghe thấy tiếng điện thoại bị ném xuống đất, và tiếng giày cao gót giẫm lên.
"Tao cho mày kêu . . . tao cho mày kêu này . . . Giẫm chết mày . . . Giẫm chết mày . . ." Uông Giai Vi hung hăng giẫm, như một người điên.
"Chị giẫm cũng vô dụng, tôi đã sao ra rất nhiều bản, chỗ chị nhìn thấy, chỗ chị không nhìn thấy đều có cả!" Trong lòng Uông Giai Trừng cười càng thêm hả dạ, coi Uông Giai Trừng cô là con ngốc sao? Cô ta đâu có ngu ngốc như chị của mình.
Uông phu nhân sắc mặt tái xanh, nhìn thấy con gái tuyệt vọng ngã trên mặt đất, bà thật sự bị kí