Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.

đầu với bà, đến lúc trở thành con dâu bà thật rồi thì không biết sẽ thế nào nữa.
Nhìn thấy vẻ mặt của bà ta tự tin như vậy, trong lòng Uông Giai Trừng dù sao cũng có chút lo lắng, nếu thật sự Ngải Châu Bích lấy cái chết ra để uy hiếp, như vậy, cơ hội chiến thắng của cô ta sẽ ít hơn rất nhiều, đối với lần đặt cược này, Uông Giai Trừng chỉ cho phép mình thắng chứ không thể cho phép mình bị thua được.
Nhìn thấy Uông Giai Trừng có chút do dự, bà thừa thế ép cô ta: "Cho nên, cô vẫn nên từ bỏ ý định vào nhà họ Hạ đi, ta sẽ không để cô chịu thiệt thòi, chỉ cần cô trả tự do cho Thiên Cơ."
"Con vẫn giữ câu nói đó, con sẽ không ly hôn với Thiên Cơ đâu! Chỉ cần con không ký tên, ai cũng không thể ép con được!" Cô ta bình tĩnh đáp lại.
"Nếu như vậy, thì chúng ta hãy chờ xem, ta sẽ cho cô biết, cô không những không vào được Hạ gia, không những không lấy được Thiên Cơ, mà ngay cả một xu cô cũng không có được!"
Bà hùng hổ đứng lên, chuẩn bị rời đi.
"Con còn có chuyện muốn nói, người đừng vội đi!" Uông Giai Trừng nói, dường như còn điều gì muốn nói với Ngải Châu Bích.
"Cô không muốn ly hôn, vậy thì hai chúng ta không thể nói chuyện vui vẻ được, trừ phi cô đồng ý ly hôn, nếu không chúng ta không còn gì để nói nữa!" Ngải Châu Bích tuyệt tình đáp lại.
"Con tin rằng . . . Tam phu nhân . . ." Nghĩ đi nghĩ lại, Uông Giai Trừng vẫn quyết định chuyển cách xưng hô với Ngải Châu Bích thành Tam phu nhân, " Tam phu nhân, đối với chuyện của Hạ phu nhân hẳn là người rất có hứng thú."
Quả nhiên, nghe đến cái tên Hạ phu nhân, Ngải Châu Bích dừng ngay bước chân lại, nhìn Uông Giai Trừng bằng con mắt hơi khác một chút.
"Ta cảnh cáo cô trước, đừng có giở trò trước mặt ta, nếu không ta cam đoan sẽ để cho cô chịu không nổi." Ngải Châu Bích không quên cảnh cáo cô ta lần nữa.
"Chúng ta làm một cuộc trao đổi, thế nào?" Uông Giai Trừng uống một ngụm cà phê, không nhanh không chậm nói.
"Cô dựa vào cái gì mà đòi trao đổi với ta?"
Nhìn Uông Giai Trừng còn chưa thoát khỏi hình ảnh một đứa con gái ngây thơ, lại có bộ dạng chững chạc từng trải, Ngải Châu Bích dường như cảm thấy mình đã quá xem nhẹ người đàn bà này rồi.
"Nếu người muốn làm Hạ phu nhân, con cảm thấy chúng ta có thể làm cuộc trao đổi này!" Uông Giai Trừng hiểu rõ, loại đàn bà như Ngải Châu Bích, sẽ không cam tâm cả đời đứng dưới Hạ phu nhân.
"Cô nói bậy bạ gì đó?" Trước mặt người ngoài, bà dù có dã tâm, cũng tuyệt đối không thừa nhận.
"Về sau chúng ta đều là người một nhà, con khẳng định sẽ luôn về phe Tam phu nhân, bởi vì con là vợ của Thiên Cơ, như vậy Tam phu nhân cũng là mẹ của con, con sao có thể hại người." Cô ta khéo léo nói.
"Điều cô muốn trao đổi là để ta đồng ý chuyện cô và Thiên Cơ kết hôn, sau đó . . ." sẽ giúp bà thành Hạ phu nhân, bà cuối cùng cũng không nói ra lời đó.
"Đúng vậy, chỉ cần người không phản đối, vị trí Hạ phu nhân sớm muộn cũng sẽ thuộc về người." Uông Giai Trừng trong lòng cảm thấy thật sự có lỗi với Hạ phu nhân, nếu không phải Hạ phu nhân bức ép cô ta đến bước đường này, cô ta cũng sẽ không "bán đứng" bà như vậy.
"Cô dựa vào cái gì mà mạnh miệng nói như vậy?" Ngải Châu Bích đã thấy có chút dao động.
"Người còn nhớ không, ngày đó người nói vì nhị tiểu thư Hạ Băng nên đã xin một miếng ngọc bội, lúc ấy con nói con đã nhìn thấy một miếng ngọc bội giống như miếng ngọc bội mà người miêu tả."
"Nếu ta nhớ không lầm, lúc ấy cô nói cô đã nhìn thấy trong tiểu thuyết ?" Nghe cô ta nhắc đến chuyện ngọc bội, Ngải Châu Bích càng thêm hứng thú.
"Đó là bởi vì Hạ phu nhân đã ra hiệu cho con, cho nên con mới im miệng." Uông Giai Trừng ăn ngay nói thật, nói hết mọi chuyện.
"Vậy cô rốt cuộc đã biết những gì?" Lời nói của Uông Giai Trừng càng khơi gợi hứng thú của bà ta.
"Nếu người không để ý cách xưng hô, con có thể gọi người là mẹ được không?" Tại thời điểm mấu chốt, cô ta không quên tranh thủ để có được vị trí mong muốn. Trong mắt đều là nét cười, càng làm cô ta thêm phần xinh đẹp.
Ánh mắt này hoàn toàn tự tin, Ngải Châu Bích chắc chắn Uông Giai Trừng đã biết điều gì đó? Mà lý do Hạ phu nhân nói với bà lúc đó chắc chắn chỉ là một cách đối phó, bí mật gì mà khiến cho Hạ phu nhân phải khẩn trương như vậy, mà Uông Giai Trừng lại có thể hoàn toàn tự tin nói cho bà biết, bà có thể ngồi lên vị trí của Hạ phu nhân.






Ngải Châu Bích cười cười, khóe miệng tạo thành một đường cong khá đẹp.
"Muốn làm con dâu của Ngải Châu Bích ta, nói dễ cũng không dễ, nói khó cũng không khó, ta sẽ xem xem cô có làm cho ta nhìn cô bằng con mắt khác được không."
Bà nói một câu mà có đến hai nghĩa, Uông Giai Trừng làm sao lại không hiểu rõ được.
"Mẹ, người cứ yên tâm đi, con khẳng định là luôn đứng về phía người, người sống tốt, Thiên Cơ mới có thể tốt được, mà Thiên Cơ có tốt thì con và con cái sau này cũng mới tốt được!" Cô ta cười phụ họa, trong lòng lại có chút chua xót.
Khi đã sắp đi đến thống nhất, Uông Giai Trừng thể hiện thành ý, nên đã đem chuyện