Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
>"Đây là lời bà ta nói trước mặt ba mà, bà ta hẳn là không to gan như vậy, hơn nữa người của Hạ gia đã xuất phát rồi." Giờ phút này, Uông Giai Trừng vẫn ngây thơ tin tưởng Hạ phu nhân sẽ cứu chồng mình.
Ngải Châu Bích nhìn Uông Giai Trừng, tuy rằng phiền chán nhưng là bà có thể khẳng định một điều, người đàn bà này ít nhất sẽ không hại chết con trai mình, bà ta quyết định cùng cô ta liên thủ một lần.
"Giai Trừng, mẹ tìm con bàn bạc chút chuyện." Ngải Châu Bích thương lượng với cô ta.
"Chuyện gì? Chỉ cần con có thể làm nhất định sẽ giúp mẹ." Uông Giai Trừng nhẹ mỉm cười.
Ngải Châu Bích do dự một hồi, đem sự tình mình đoán về Hàn Nhất Nhất mạnh dạn nói cho Uông Giai Trừng.
Uông Giai Trừng nghe xong, bình tĩnh một cách lạ lùng, "Mẹ, khối ngọc bội kia còn ở chỗ mẹ sao?"
"Ừ" Ngải Châu Bích nhìn đến biểu tình bình tĩnh của Uông Giai Trừng, bà ta đột nhiên cảm thấy tin tưởng người đàn bà này.
"Tốt lắm, chúng ta mang khối ngọc này đến chỗ Tần Mạch Li, nếu cô ta là Hàn Nhất Nhất, phản ứng của cô ta sẽ nói cho chúng ta biết."
"Nhưng nếu cô ta thật sự là Hàn Nhất Nhất, nhìn thấy chúng ta nhất định sẽ che giấu phản ứng của mình."
"Cô ta chỉ được nhìn thấy ngọc bội, không được nhìn thấy chúng ta." Uông Giai trừng rất tin tưởng nói.
Nếu Tần Mạch Li thật sự là Hàn Nhất Nhất thật, thì tiếp theo cô phải làm thế nào để đối mặt?
"Chỉ cần xác định cô ta là Hàn Nhất Nhất, như vậy ta có thể báo cho lão gia, vạch trần chuyện này." Ngải Châu Bích trong mắt lóe lên hưng phấn, đột nhiên bà ta lớn tiếng kêu lên: "Nếu Tần Mạch Li là Hàn Nhất Nhất, vậy thì cô ta chính là con gái riêng của lão gia, Hạ Thiên triệu chẳng phải là cùng em cùng cha khác mẹ kết hôn sao, chuyện này không phải là loạn luân sao? Trời ơi, đó là một chuyện tai tiếng đến mức nào!"
"Chẳng trách lúc trước Hạ phu nhân kịch liệt phản đối Hạ Thiên Triệu cùng Hàn Nhất Nhất, ngay cả tiếp xúc cũng phản đối." Uông Giai Trừng lúc ấy tưởng rằng Hạ phu nhân e ngại cô ta xấu, hóa ra trong chuyện này còn có bí mật.
Hạ Thiên Triệu cùng Hàn Nhất Nhất là loạn luân, vậy thì bọn họ nhất định vĩnh viễn không được ở cùng nhau, vậy thì phải chăng cô ta sẽ có cơ hội? Uông Giai Trừng trong lòng mừng thầm.
Hàn Nhất Nhất từ hoa viên trở về, đang chuẩn bị về phòng của mình, lại ở trên cầu thang thấy một miếng ngọc bội, vốn thật sự là của chính mình, buông Tiểu Bạch xuống, lập tức nhặt lên, gắt gao mà nắm trong tay.
Trong mắt của cô lóe lên một tia sáng.
Uông Giai Trừng đột nhiên từ phía sau mà kêu lên một tiếng: "Hàn Nhất Nhất!"
Giờ phút này, Hàn Nhất Nhất nghe được có người gọi tên mình, không có chút phòng bị mà quay đầu lại, chỉ thấy Uông Giai Trừng mỉm cười nhìn cô.
"Giai Trừng!"
"Nhất Nhất. . . . Nhất Nhất. . ." Uông Giai Trừng như một cô bé vui vẻ chạy đến, ôm cô vào trong lòng ngực.
Hàn Nhất Nhất chỉ cảm thấy chuyện xảy ra hết sức bất ngờ, cô đẩy Giai Trừng ra nói: "Tôi là chị dâu của cô, không phải Hàn Nhất Nhất."
Uông Giai Trừng lại mang theo một tia uất hận, "Nhất Nhất, cậu vì sao muốn gạt mình? Vì sao phải gạt mình? Chúng ta là chị em tốt, cậu không lừa được mình đâu."
"Sao cô lại nói như vậy?" Hàn Nhất Nhất không biết Uông Giai Trừng như thế nào lại nhận ra thân phận mình.
"Mình vẫn nhớ khối ngọc trên tay cậu, cậu cũng có khối ngọc giống y thế này, lần đó Chính Dương ngã xuống hồ, là cậu cứu nó, nó nói cho mình tình hình hôm đó, từng chi tiết đều nói cho mình biết, nó nói cậu nắm khối ngọc này mà gọi mẹ." Uông Giai Trừng nhắc lại lời nói của con trai.
"Việc này. . . việc này suy diễn quá rồi. . ." Hàn Nhất Nhất còn muốn giấu diếm, dù sao nhiệm vụ của cô cũng chưa hoàn thành, cô không ngờ Uông Giai Trừng vào lúc này lại công bố thân phận thật của mình.
Uông Giai Trừng đối mặt với sự phủ nhận của Hàn Nhất Nhất, có chút đau đầu, nhưng cô ta nhất quyết không buông tha.
"Nhất Nhất, chúng ta là chị em tốt, vì sao cậu lại phải gạt mình, tuy rằng dung mạo của cậu thay đổi nhưng là lúm đồng tiền và nốt ruồi ở chân mày của cậu không có đổi, còn có tình cảm của cậu đối với mình, mình tin cũng không thay đổi." Nói xong, hốc mắt Uông Giai Trừng đã phiếm hồng.
Hàn Nhất Nhất cắn môi, không biết phải làm thế nào mới tốt.
Uông Giai Trừng thấy cô đã do dự, càng thêm khẳng định Tần Mạch Li chính là Hàn Nhất Nhất, cô ta lại mở ra hy vọng, gắt gao mà ôm Hàn Nhất Nhất.
"Nhất Nhất, mấy năm nay cậu đi đâu? Mình tìm thật lâu, sao cậu có thể nhẫn tâm không thèm liên hệ gì với mình chứ, có rất nhiều chuyện mình không biết tìm ai để tâm sự, trước kia có cậu ở bên cạnh nghe mình nói, nhưng là sau khi cậu đi, bên cạnh mình không còn ai làm bạn nữa, mình rât rất buồn" Nước mắt của Uông Giai Trừng ào ào chảy, thanh âm nghẹn ngào làm cho lòng Hàn Nhất Nhất cũng một trận khổ sở.
"Thực xin lỗi, Giai Trừng, mình có lỗi khổ khó nói." Hàn Nhất Nhất ôm cô ta.