Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1995 lượt.
được!" Hạ Trảm Bằng thanh âm hơi lớn một chút.
"Chị nói mau đi, mẹ của tôi vì sao đột nhiên lại ra đi, bà rõ ràng vẫn khỏe mạnh mà, vì cái gì lại. . . ?" Hạ Băng tâm tình có chút kích động, lúc này Hạ Vũ ở một bên nhẹ nhàng mà vỗ vai Hạ Băng, tuy rằng cô ta cùng Hạ Băng trước đây không tốt lắm, nhưng trong tình huống này, cô ta có thể hiểu được tâm tình của HẠ Băng.
Gương mặt Hạ Thiên Triệu trước sau vẫn lạnh lùng, nỗi đau thương của hắn dường như không ai có thể hiểu được, dường như lại không có đau thương.
"Ở đây có một bí mật lớn, nhưng các người không nên ép tôi, tôi không biết có nên nói hay không. . . . Tôi không biết nói ra liệu có làm mọi người suy sụp hay không. . ." Uông Giai Trừng lắc đầu, vô cùng đau khổ.
"Bí mật? Bí mật gì? Bí mật này chẳng lẽ chính là nguyên nhân khiến mẹ tôi cùng mẹ cả chết sao?" Hạ Băng lo lắng hỏi.
"Tôi không biết, tôi không biết tại sao họ lại như vậy, nhưng sau khi tôi nghe được, hoàn toàn kiếp sợ, không dám động đậy, ngay sau đó tôi nghe thấy tiếng cãi nhau, sau đó chính là tiếng súng, tôi vội vàng chạy vào, nhưng căn bản là không kịp ngăn cản họ, thời điểm tôi đi vào thì họ đã chết." Uông Giai Trừng mắt đỏ hoe đầy sợ hãi.
"Rốt cuộc là cái bí mật gì, họ lại phải tàn sát nhau như vậy?" Hạ Trảm Bằng khó hiểu nhìn Uông Giai Trừng.
"Ba, con nói ra, người nhất định phải cố gắng chịu đựng, được không?" Uông Giai Trừng bước về phía trước, nghẹn ngào nói.
"Nói đi, lão già ta vẫn chịu đựng được!" Ông mạnh mẽ nói.
"Bí mật này là về ba."
Mọi người đều nín thở nghe Uông Giai Trừng nói tiếp.
"Điều cuối cùng con nghe thấy được chính là ba còn có một người con gái, hơn nữa người này ở ngay trong Hạ gia!" Uông Giai Trừng nói ngắn gọn.
"Cái gì? Ba có một đứa con gái, hơn nữa đang ở ngay tại Hạ gia?" Hạ Băng kinh hãi nói, "Con gái trong Hạ gia này ngoại trừ con gái thì là con dâu, chẳng lẽ là người hầu sao?" Mọi người đều không nghĩ đến người con gái này là Hàn Nhất Nhất, mà Hàn Nhât Nhất cũng không nghĩ đến là mình, cô chỉ lẳng lặng đứng sau lưng Hạ Thiên Triệu.
"Con gái của ta? Là ai?" Hạ Trảm Bằng khẩn trương đứng lên, khi còn trẻ ông đã từng phong lưu, nhưng ông không nhớ ra ông có con cái lưu lạc bên ngoài.
Mọi người đều chờ cô ta nói rõ đáp án, nhưng Uông Giai Trừng lại trầm mặc.
"Chị nói mau đi? Chị rốt cuộc là có ý gì? Nếu đáp án của chị không làm cho chúng tôi vừa lòng, tôi đây liền hoài nghi chị giết mẹ ta cùng mẹ cả." Hạ Băng gay gắt nói.
"Không có, tôi không có giết họ, giết họ đối với tôi không có lợi gì."
"Như thế nào lại không có lợi? Họ đều đi rồi, Hạ gia chỉ còn chị có thể làm nữ chủ nhân, chị còn có con trai, chị sẽ tiếp quản mọi chuyện lón nhỏ trong Hạ gia, như vậy chị thật là mở mày mở mặt." Hạ Băng tiếp tục gay gắt nói.
"Hạ Băng, không phải như cô nghĩ." Uông Giai Trừng khổ sở nhìn mọi người.
"Vậy sao chị không nói, làm gì mà do dự vậy, tôi thấy chị chính là dang muốn tìm một cái cớ cho việc giết người của mình, có phải hay không?" Hạ Băng thực sự kích động, mấy năm nay, cô ta vẫn không ở Hạ gia mà ra nước ngoài, nhưng không biết vì cái gì, cô ta luôn thực chán ghét Uông Giai Trừng, gặp mặt ba lần, ba lần đều không vừa mắt.
"Hạ Băng, con im lặng chút!" Hạ Trảm Bằng ngăn cản không cho cô ta nói thêm gì, sau đó đưa ánh mắt nhìn Uông Giai Trừng, "Nói đi, có ta ở đây, không ai dám làm gì đâu. !"
Uông Giai Trừng đột nhiên đi đến trước mặt Hàn Nhất Nhất, hơi hơi khom lưng, "Thực xin lỗi!"
Mọi người đối với hành động này của Uông Giai Trừng đều cảm thấy kỳ quái, cô ta vì cái gì nói xin lỗi với Hàn Nhất Nhất, cho đến giờ phút này, cũng không có người nào nghi ngờ Hàn Nhất Nhất là con gái Hạ Trảm Bằng, dù sao thân phận của cô cũng là phu nhân của Hạ Thiên Triệu, con dâu Hạ Trảm Bằng.
"Giai Trừng cậu làm sao vậy?" Hàn NHất Nhất có chút khó hiểu mà nhìn cô ta.
"Thực xin lỗi. . ." Cô ta lại nói, sau đó phun ra ba chữ: "Hàn. . . Nhất . . . Nhất. . ."
Hàn Nhất Nhất đau lòng nhìn thoáng qua Uông Giai Trừng, "Vì cái gì? Vì cái gì cậu phải làm như vậy?"
"Thực xin lỗi, Nhất Nhất!" Cô ta lần thứ ba tỏ vẻ ân hận.
Hạ Thiên Triệu đột nhiên giật mình, không dám tin mà nhìn cô.
"Tần Mạch Li, cô hãy nhìn tôi!" Hạ Thiên Triệu gầm nhẹ.
Hàn Nhất Nhất cùng Hạ Thiên Triệu nhìn nhau, thần kinh Hạ Thiên Triệu như bùng nổ, người phụ nữ hắn đi tìm suốt bốn năm không ngờ lại ở ngay bên cạnh mình, hơn nữa lại là vợ mình, người phụ nữ này biết thân phận của mình, mà hắn lại bị cô giấu giếm như vậy.
Chẳng phải là cô chán ghét hắn sao? Chẳng phải là cô muốn chạy trốn hắn sao? Vậy vì cái gì cô còn muốn trở về gả cho hắn? Hạ Thiên Triệu có quá nhiều điều muốn hỏi.
"Vì cái gì? Vì cái gì cô lại lừa gạt chúng tôi? Cô cảm thấy chơi đùa vui lắm phải không?" Hạ Thiên Triệu giờ phút này chỉ là phẫn nộ.
Hàn Nhất Nhất chỉ trầm mặc, mọi người lập tức tập trung hết ánh mắt lên người cô, đột nhiên không ai tiếp tục hỏi Uông Giai Trừng về chuyện hai vị phu nhân nữa.
"Cô nói đi chứ? Cô câm rồi sao? Cô không nghe thấy tôi